"Nếu nói như vậy, chẳng phải mình là nữ phụ độc ác sao?"
Cuối cùng cũng sắp xếp xong đoạn ký ức dài dòng này, Tần Trúc Tây lẩm bẩm tự nói, cả người và đầu óc đều đau nhức không chịu nổi, Dương Mi Mi này ra tay đúng là đủ tàn nhẫn.
Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, dù sao cũng nhặt được một mạng, cứ ngủ trước đã.
Ngày hôm sau.
"Ọc ọc, ọc ọc."
Tiếng gọi Tần Trúc Tây dậy không phải tiếng gà gáy, mà là tiếng bụng cô kêu đói.
"Chị, chị dậy rồi, em nấu cơm rồi, chị mau ra ăn đi, hôm qua chị không ăn gì, chắc đói lắm!"
Tần Trúc Nam thấy Tần Trúc Tây đi ra, vui vẻ vẫy tay với cô, chị cậu bé đã có thể xuống giường, hẳn là đã khá hơn nhiều rồi, như vậy cậu mới yên tâm.
"Ừm."
Tần Trúc Tây vươn vai, hoạt động gân cốt. Cơ thể này giống hệt cô, chỉ là da dẻ và khí sắc rất kém, ngược lại không cần phải thích nghi nhiều, hơn nữa sức khỏe của bản thể cũng rất tốt, cô sử dụng dị năng quả thực là một lớp ngụy trang tự nhiên.
"Tiểu Tây, cháu tỉnh rồi à, khỏe hơn chưa? Cháu xem cháu sao lại bất cẩn thế, sao lại có thể ngã xuống sườn núi sau nhà được. Không kịp thời đỡ được cháu nên Mi Mi cũng áy náy lắm, cháu xem, hôm nay con bé còn mang cho cháu một miếng thịt để bồi bổ cơ thể này, cháu mau cảm ơn con bé đi."
Đột nhiên, một bà thím dẫn theo một cô gái xinh xắn đi vào, bà thím vừa trách móc vừa đau lòng nói.
Đây là thím Kim hàng xóm, ngày thường rất chăm sóc chị em cô, còn cô gái bên cạnh bà chính là hung thủ hại chết nguyên chủ Dương Mi Mi.
"Thím Kim, thím nói gì vậy, thịt quý như vậy, cháu nào dám nhận chứ, vô công bất thụ lộc. Nhưng mà có thể lấy ra thứ quý giá như vậy, e là không phải vì áy náy, mà là muốn chuộc tội, em nói có đúng không, tiểu phúc tinh?"
Tần Trúc Tây cười tủm tỉm, trực tiếp đối đầu với Dương Mi Mi, cô cố tình nhấn mạnh ba chữ tiểu phúc tinh. Cô cũng không hiểu, đã nói là xóa bỏ mê tín phong kiến rồi, sao Dương Mi Mi lại có thể trở thành tiểu phúc tinh được, mọi người thật sự sẽ không vì mê tín phong kiến mà bị bắt sao?
Ánh mắt Dương Mi Mi lóe lên, lập tức giả vờ đồng tình nói.
"Chị Trúc Tây, chị nói gì vậy, tình hình của chị mọi người đều biết, chị em hai người không cha không mẹ, chúng ta là chị em tốt cùng thôn, đương nhiên phải chăm sóc chị thật tốt."
"Đúng vậy, Tiểu Tây, bây giờ không phải lúc để cố chấp, cháu mất nhiều máu như vậy nên ăn chút gì đó để bồi bổ, nếu không để lại di chứng thì sau này ai sẽ chăm sóc Tiểu Nam?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)