Dù cho thiên kim thật của nhà họ Lâm có lớn lên ở nông thôn, phải chịu không ít khổ cực, thì nguyên chủ – người mang thân phận thiên kim giả – cũng chưa từng làm điều gì có lỗi với cô ta. Bởi lẽ, từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành, nguyên chủ chưa từng được hưởng một ngày yên ổn, chưa từng có cơ hội sống trong sự sung túc của nhà họ Lâm. Ngược lại, cuộc đời cô ấy chỉ toàn những tháng ngày cơ cực, bệnh tật triền miên, thân thể yếu ớt như ngọn cỏ lay lắt trước gió.
Nguyên chủ sinh ra đúng vào thời kỳ biến động, khi nhà họ Lâm – vốn mang thân phận tư sản, lại có họ hàng ở nước ngoài – bị xem là "thành phần xấu" và bị đưa về nông thôn cải tạo. Ngay từ khi lọt lòng, cô đã phải theo cha mẹ đến vùng đất nghèo khó nhất mà lớn lên. Cuộc sống nơi ấy thiếu thốn trăm bề: cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, mùa đông thì rét buốt, mùa hè thì oi nồng, tất cả đều khắc nghiệt. Trong cảnh đói khát triền miên, nguyên chủ phải chịu đựng từng ngày, từng tháng, từng năm, không có lấy một chút an nhàn.
Thậm chí, vì Chu Ngọc Dung – mẹ cô – luôn thiên vị hai người con trai, nguyên chủ từ nhỏ đã bị bỏ mặc, không được chăm sóc đầy đủ. Hậu quả là cô bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cơ thể yếu ớt, bệnh tật quấn thân, mỗi ngày đều phải chống chọi với sự mệt mỏi và đau đớn. Có thể nói, việc cô ấy sống sót được đến tận bây giờ, e rằng chỉ là nhờ số mạng lớn, trời chưa muốn cướp đi sinh mệnh của cô.
Nguyên chủ đã phải vật lộn trong cuộc sống khốn khó cho đến khi nhà họ Lâm được sửa án, giành lại tài sản, trở về thành phố.
Lúc ấy, cô mới có cơ hội chạm đến những ngày tháng tốt đẹp, được sống trong căn nhà kiểu Tây nhiều tầng, được ăn những bữa cơm thịnh soạn đầy đủ dinh dưỡng.
Thế nhưng, niềm vui ấy chưa kịp kéo dài bao lâu. Cô còn chưa kịp tận hưởng, chưa kịp cảm nhận trọn vẹn sự sung túc thì đã bị báo rằng mình chỉ là một thiên kim giả.
"Thôi được rồi, bây giờ chúng ta không truy cứu chuyện năm đó rốt cuộc là ai đã trao nhầm con nữa."
Lâm Chính Minh nhìn vợ của mình – đôi mắt bà ta đẫm lệ, ánh mắt đầy uất ức nhìn ông ta. Ông ta nhìn mà không khỏi cảm thấy mệt mỏi nên đưa tay xoa trán.
"Nay nhà họ Lâm chúng ta đã được sửa án, còn lấy lại được toàn bộ tài sản thuộc về mình. Hơn nữa, cả cha, anh trai và anh đều đã được phục chức, chúng ta hoàn toàn có đủ khả năng để nuôi thêm một đứa con gái."
"Vậy nên anh nghĩ thay vì đưa Nhiễm Nhiễm về lại nông thôn, chúng ta cứ giữ con bé lại, đồng thời đón cả con gái ruột của chúng ta về. Sau đó chúng ta nói với bên ngoài hai đứa nó là song sinh rồi cùng nuôi cả hai đứa bé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
