Tác giả: Tô Nhục Oa
Diêu Vân dẫn con trai là bé Đa Đa từ trên trấn trở về, mang theo mấy cân thịt heo đã cắt sẵn, lại còn mua thêm một con cá. Đồ đạc không nhiều lắm, nhưng xách trên tay cũng đủ nặng rồi.
Mẹ của Diêu Vân, bà Xuân Linh, thật ra cũng không để ý con gái mang gì về. Chồng của Diêu Vân lái xe máy đưa hai mẹ con đến tận cổng làng rồi đi ngay, nhưng chỉ cần con gái về thăm nhà, bà Xuân Linh đã vui không kể xiết. Tuy nhiên, bà cũng không khỏi lo lắng, sợ vợ chồng trẻ giận dỗi nên con gái mới mang cháu về bên ngoại.
Diêu Vân bế con trai không rời tay, thấy mẹ lo thì cười xòa, chẳng để tâm:
– Mẹ nghĩ xem, nếu cả hai vợ chồng con đều về đây, thì ai nấu ăn cho lũ nhỏ ở nhà trẻ?
Hai vợ chồng Diêu Vân hiện đang nhận thầu nấu ăn cho nhà trẻ trong trấn. Chồng Diêu Vân là đầu bếp chính, còn cô thì làm trợ lý. Trăm mấy đứa nhỏ, sáng nấu xong đã phải lo đến trưa. Việc không nặng, nhưng lặt vặt không dứt. Tiền lương ở trên trấn thì cũng chỉ đến thế. Nếu không có nhà ngoại hỗ trợ, nhất là phần sữa bò từ cha mẹ đẻ, thì mỗi tháng nấu ăn cho nhà trẻ cũng chỉ kiếm được vài triệu bạc.
– Con chỉ muốn về thăm mẹ một chút thôi.
Lời nói không quá ngọt ngào, nhưng cũng đủ làm bà Xuân Linh mừng không kể siết.
– Được rồi, mẹ sẽ hâm lại thịt cho con ăn. Lại đây nào, Đa Đa, lại ôm bà ngoại một cái nào.
Cậu bé chỉ mới hơn hai tuổi, dọc đường cứ ôm khư khư món đồ chơi trong tay, chẳng để tâm đến ai cả. Lúc bà Xuân Linh gọi, bé liền nép người lại, đầu dụi vào vai mẹ, không chịu rời.
Diêu Vân đỡ con, vừa cười vừa nói:
– Nó nhát người lạ đấy mẹ.
Bà Xuân Linh có chút ngượng ngùng, đành rút tay về. Từ ngày Diêu Vân đi lấy chồng ở trấn trên, ông bà già sống lại trong làng, không mấy khi gặp cháu nên cũng khó trách cháu không gần gũi.
Diêu Vân trong lòng có chuyện, nên cũng không để ý đến sự hụt hẫng của mẹ. Vừa đi thêm đoạn nữa tới trước cửa nhà, thì bé Đa Đa liền bịt mũi kêu lên:
– Hôi quá!
Diêu Vân vừa dỗ vừa dụ, cuối cùng mới dắt con vào nhà.
– Mẹ à, sao mẹ lại nuôi bò gần nhà thế? Cái mùi này thật quá rồi đó.
Bà Xuân Linh chỉ biết há miệng thở dài. Trong bụng thầm nghĩ, không nuôi ở đây thì nuôi ở đâu? Nuôi bò đâu phải chuyện đơn giản. Bà với ông nhà không có kinh nghiệm, tất cả là vì muốn hỗ trợ con gái mà mới cố gắng nuôi mấy con bò sữa. Mỗi lần bò đẻ phải thức trắng đêm trông coi. Bê con mới sinh lại càng phải chăm kỹ. Bò mẹ thì mỗi ngày phải cho ăn mấy lần, nếu không chăm đúng thì sẽ không có sữa. Mà một khi bò đổ bệnh thì còn phải vội vội vàng vàng chạy cả lên trấn tìm bác sĩ thú y.
Diêu Vân lúc này trong lòng chỉ nghĩ đến con trai và việc chính lần này trở về. Cô cúi xuống nghịch điện thoại một lúc, rồi mới làm bộ thản nhiên hỏi:
– Mẹ này, con nghe nói Lâm Du về rồi à?
Bà Xuân Linh còn đang ngẫm nghĩ câu nói lúc nãy của con gái thì gật đầu xác nhận:
– Ừ, về rồi.
– Vậy giờ cô ấy ở đâu? Vẫn ở nhà cũ à?
Bà Xuân Linh lúc này mới thấy có gì đó lạ lạ:
– Ừ… vẫn ở đó. Mà con hỏi làm gì?
Diêu Vân đặt điện thoại xuống, rồi bắt đầu gẩy móng tay:
– Mẹ biết chuyện Lâm Du lấy sữa bò nhà mình làm bánh trứng gà không?
Bà Xuân Linh dĩ nhiên biết. Hôm trước Diêu Tửu có mang bánh trứng gà sang, hai vợ chồng bà ăn kèm cháo kê thấy ngon lắm. Chính vì thấy ngon nên bà còn cất riêng vài cái, hai hôm trước ông nhà có việc lên trấn, bà bảo ông mang theo vài cái bánh cho cháu ngoại nếm thử.
Diêu Vân tiếp lời:
– Mẹ biết là bánh trứng gà của Lâm Du đang nổi lắm không? Trên mạng người ta khen ăn ngon lắm. Không ngờ một cái bánh trứng gà thôi mà lại được nhiều người quan tâm đến vậy...
Diêu Vân cứ lải nhải như thế, nhưng trong lòng thật ra chẳng tin bánh đó ngon đến mức đó. Mấy cái bánh mà cha mang về trấn, cô còn chẳng buồn đưa cho con trai, chỉ tiện tay tặng cho cô giáo ở nhà trẻ. Người ta khen ngon, nhưng cô nghĩ chắc chỉ vì nể mặt cô mà nói vậy thôi.
– Mẹ, con thấy Lâm Du dùng sữa bò nhà mình để làm bánh trứng gà, chắc chắn là do sữa nhà mình ngon...
Bà Xuân Linh cuối cùng cũng hiểu con gái đang nói gì, cau mày đến mức có thể kẹp chết ruồi:
– Rốt cuộc con định nói cái gì? Bánh trứng gà đó ngon là vì Lâm Du làm khéo. Nếu nói là nhờ sữa bò, thì chẳng phải ba con vẫn chở sữa lên trấn mỗi ngày cho tụi con uống sao? Chính con cảm thấy là nhờ sữa thật à?
Diêu Vân lập tức nghẹn họng. Sữa bò nhà mẹ đẻ đúng là không tồi, nhưng bảo ngon đến mức "trên trời dưới đất có một không hai" thì thật không dám nói. Cùng lắm chỉ là nguyên chất, tươi mới thôi.
Nhưng nếu không viện cớ như thế thì cô cũng chẳng biết làm sao để mở lời nói chuyện chính được.
Bà Xuân Linh nhìn đứa con gái ngày càng thực dụng, trong lòng ngập tràn thất vọng:
– Thôi được rồi, con cũng đã về thăm mẹ rồi, sáng mai dắt Đa Đa về trấn lại đi.
Biết mình chẳng có lý lẽ gì để tranh cãi, Diêu Vân chỉ đành im lặng. Nói thêm chỉ khiến người khác nghĩ mình cố tình bới móc, vô lý.
Bà Xuân Linh cũng chẳng muốn nói nặng lời, chỉ là không muốn nghe con gái tiếp tục nói những chuyện chẳng đâu vào đâu, liền đứng dậy đi vào bếp nấu cơm.
Sắc mặt Diêu Vân tối sầm. Vốn dĩ cô định nhờ mẹ cùng đi gặp Lâm Du, bởi bản thân cô và Lâm Du chẳng thân thiết, nhiều lời thật khó nói ra.
Kế hoạch trong đầu Diêu Vân cũng rất đơn giản. Hôm trước, khi cô nhận được bánh trứng gà từ tay cha, nghe ông thuận miệng bảo đó là do Lâm Du làm, cô cũng không để tâm.
Nhưng đến tối, vô tình thấy chồng mình đang xem livestream của Lâm Du, liền nghe anh nói:
– Ủa, cái bánh này nhìn ngon quá.
Diêu Vân chỉ cần liếc một cái là nhận ra ngay: đó chính là loại bánh sáng nay cha cô đưa – cả hình dạng lẫn khuôn đều giống hệt.
Cô bắt đầu lên mạng tìm hiểu kỹ, cuối cùng xác định được: đúng là Lâm Du đã về quê, chiếc bánh trong video đó do chính cô ấy làm, mà sữa dùng để làm bánh chính là từ nhà cô.
Chồng Diêu Vân cũng bắt đầu thấy hứng thú:
– Cái bánh đó giờ nổi lắm, trên mạng nói ai cũng muốn bỏ cả trăm tệ để mua một túi.
Mức giá đó một phần cũng do một lần phát sóng có người trúng thưởng túi bánh 99 tệ, từ đó bánh càng nổi hơn.
– Em nói cô ấy từng là minh tinh đúng không? Minh tinh thì chắc chắn không thiếu tiền. Sao em không hỏi thử cách làm bánh đó, rồi vợ chồng mình cũng làm, đăng bán trên mạng?
Chồng vừa nhắc, Diêu Vân lập tức động lòng.
Người nổi tiếng thì chắc chắn giàu có. Lâm Du có tiền như vậy, công thức ấy chắc cũng chỉ dùng để phát sóng, chứ đâu có giấu như báu vật. Mà nếu nhà mình làm được...
Một túi bánh, chi phí chưa đến 5 tệ, nhưng lại có thể bán 100 tệ...
Chồng cô tiếp tục vẽ ra viễn cảnh:
– Vợ chồng mình làm siêng năng một năm, là có thể mua được nhà trong huyện. Em không từng nói muốn cho Đa Đa học trường tốt trong huyện sao?
Nhắc đến con, Diêu Vân càng dao động.
Chồng cô tiếp tục thuyết phục, khiến cô dần thấy anh nói cũng đúng. Nghĩ kỹ lại, bánh của Lâm Du cũng dùng sữa bò nhà mình. Mình xin công thức, cũng đâu phải vô lý?
Nếu làm được, không chỉ lo được cho con, còn có thể giúp ba mẹ lên huyện sống sung túc hơn.
Diêu Vân quyết tâm: phải tìm Lâm Du xin công thức làm bánh.
Nhưng chưa kịp bàn với mẹ thì đã bị bà cắt ngang.
Càng nghĩ Diêu Vân càng giận. Cô làm vậy chẳng phải cũng là vì gia đình tốt hơn hay sao? Sao mẹ lại không đứng về phía cô?
Trong lòng vẫn chưa cam tâm, Diêu Vân ôm con bước ra, đi vòng vòng trong bóng đêm, cuối cùng đến thôn bên cạnh.
Không xa là nhà của Lâm Du, ánh đèn vàng rọi sáng cả sân.
Lúc này, Lâm Du không hề hay biết có người đang lén nhìn về phía mình. Cô vừa đi chợ mua thịt bò, về tới nhà là bắt tay vào nấu luôn. Thịt bò rửa sạch, cho vào nồi, thêm gừng, rượu, gia vị và các loại hương liệu gói trong túi nhỏ, thả xuống hầm. Đun sôi rồi hớt bọt, sau đó hạ lửa nhỏ hầm hai tiếng, tiếp tục ngâm trong nước kho thêm nửa ngày.
Mùi thịt thơm ngào ngạt khiến Diêu Tửu từ trưa đã sốt ruột:
– Xong chưa? Ăn được chưa?
Nhưng mỗi lần hỏi, Lâm Du chỉ nói:
– Chờ thêm chút nữa.
Tới tối, cuối cùng Lâm Du mới lên tiếng:
– Ăn được rồi.
Cô vớt thịt bò ra, chọn phần có chút mỡ, ninh lâu khiến lớp mỡ trở nên gần như trong suốt, bám dính lấy phần nạc, da thịt lấp lánh.
Cắt sẵn một đĩa thịt cho Diêu Tửu ăn đỡ thèm, sau đó cho đường phèn vào chảo nóng, thịt cắt miếng nhỏ như đầu ngón tay, xào đều tay, thêm ớt đỏ dầu cay, màu sắc quyến rũ khó cưỡng.
Cùng lúc đó, cô đun nước sôi nấu mì tươi tự làm, cho thêm cải thìa, chan nước dùng vào, thịt bò kho đỏ au xếp lên mì, rau xanh đặt bên cạnh. Mì bò thành phẩm thơm ngát, cay nhẹ, hấp dẫn đến mức không thể dừng đũa.
Lâm Du và Diêu Tửu mỗi người một tô, ăn rất ngon miệng.
Nước kho thịt bò còn dư, Lâm Du bảo:
– Để hôm nào mua vịt về kho tiếp. Nước kho này để tủ lạnh, càng kho nhiều lần thì càng thơm, nấu cơm cho vào một muỗng là tăng vị ngay.
Cô vừa nói vừa thao thao về ẩm thực, bên kia, Bạc Xuyên – người sống gần đó – nghe mùi, nghe lời, cũng không chịu nổi, bèn bỏ luôn buổi tọa thiền.
Bị hành hạ cả buổi, anh quyết định ra ngoài dạo một vòng.
Ra khỏi nhà nhẹ nhàng như mèo, không một tiếng động, vừa tới cổng thì chạm mặt Diêu Vân.
Diêu Vân cũng giật mình. Cô không ngờ nhà bên còn có người, lại còn không bật đèn ban đêm.
Bạc Xuyên thị lực rất tốt, dưới ánh trăng cũng thấy rõ người đứng trước mặt.
Anh hơi ngạc nhiên.
Người phụ nữ này, nét mặt rõ là toan tính, sau này chắc chắn gặp vận xui, cả thể chất lẫn tinh thần đều khổ sở. Đứa nhỏ đi theo cũng có khí đen bám quanh mặt, điềm chẳng lành.
Bạc Xuyên rút tay bấm quẻ, mặc kệ quen biết hay không, chặn Diêu Vân lại rồi nói:
– Đêm nay đừng đi về hướng nam, nhớ kỹ, lúc quay về tránh hướng nam ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


