Tác giả: Tô Nhục Oa
Tấm màn đen mà mọi người mong đợi thì tất nhiên là không có, nhưng lần rút thăm trúng thưởng này quả thực khiến người xem bất ngờ. Vì phòng livestream quá lộn xộn, nên Lâm Du chỉ lựa chọn ngẫu nhiên một vài người có phát biểu bình luận bình thường.
Dù vậy, món quà mà Lưu Vũ gửi tặng cũng không phải là vô ích. Bởi lẽ số người donate rất ít, Lâm Du dễ dàng nhớ kỹ cái tên ấy.
Kết quả cuối cùng, trong danh sách hai mươi người trúng thưởng, Lưu Vũ cũng có một suất.
Cùng thời điểm đó, Lâm Du… lại lần nữa lọt hot search.
#LâmDuBịNghéĐâm
#LâmDuRútThămTrúngThưởng
#ManhManhEmLàmSaoVậy
Trương Khải đập vỡ một cái chén trà, gào vào điện thoại:
“Đây là cái mà cậu nói là không có gì nghiêm trọng sao? Cậu có biết mình đang làm cái quái gì không hả?!”
Trán hắn nổi gân xanh vì tức. Lúc trước đã không can thiệp được nội dung buổi phát sóng, kết quả lại để lộ rõ ràng rằng có người đang cố tình nhắm vào Lâm Du. Mà trong mắt công chúng, người yếu luôn dễ chiếm được sự cảm thông. Lâm Du tỏ ra yếu thế như vậy, tất yếu sẽ có không ít người cảm thấy cô đáng thương, rồi lần theo manh mối tìm hiểu sự thật đằng sau.
Đáng sợ hơn nữa là – cách Lâm Du xoay chuyển cục diện lần này quá khéo léo. Con nghé xuất hiện không biết là do tình cờ hay tính toán, nhưng lại tạo ra một điểm nhấn hoàn hảo cho buổi livestream. Nó không chỉ thay đổi không khí buổi phát sóng, mà còn tạo nên đề tài cực kỳ lan truyền!
Bình thường, dân mạng chẳng mấy quan tâm Lâm Du đang làm gì. Chỉ cần thấy tên cô bị spam với từ “lăng xê”, họ sẽ nhanh chóng bỏ qua. Nhưng hiện tại, #ManhManhEmLàmSaoVậy lại là một hot search hoàn toàn độc lập, không hề dính đến scandal hay drama.
Điều đó có nghĩa là — người ta đang bắt đầu chú ý đến nội dung thật sự mà Lâm Du truyền tải.
So với mọi thủ đoạn marketing, điều này còn đáng sợ hơn gấp bội.
Trương Khải giận run, ném luôn điện thoại xuống đất. Hắn cảm thấy vô cùng bất lực. Những hành động nhắm vào Lâm Du gần đây đều liên tục thất bại. Nếu cứ thế này mà để cô vực dậy thành công, e rằng sau này hắn chẳng còn ngày lành để sống.
Trấn tĩnh lại, Trương Khải lôi điện thoại phụ từ ngăn kéo ra, lắp SIM dự phòng, rồi gọi cho một công ty truyền thông khác.
Cái đội cũ thật sự không thể dùng được nữa. Của rẻ là của ôi.
May là Lâm Du mới chỉ vừa bắt đầu quay lại với livestream, hắn vẫn còn thời gian xoay chuyển.
Trương Khải liếm môi, ánh mắt dần âm u. Lần này, hắn sẽ cẩn thận hơn gấp mười lần.
Lâm Du kết thúc buổi livestream, trước tiên đi tới bên Manh Manh, gõ nhẹ một cái lên đầu em nó.
Cô không đánh mạnh, chủ yếu là để nhắc nhở. Mà Manh Manh lúc này, ăn xong trứng gà bánh thì no căng bụng, nằm nghiêng ngủ say sưa, chân thỉnh thoảng còn co giật theo mộng mị.
Lâm Du có tức đến đâu thì thấy cảnh ấy cũng không nỡ trách mắng nhiều, chỉ đành thở dài, gõ nhẹ vài cái gọi là dạy dỗ lấy lệ.
Diêu Tửu vẫn còn cảm giác sợ sợ:
“Hay là… cậu đổi sang con nghé khác đi? Đầu kia Xuân Linh thẩm chắc còn có. Manh Manh dọa người lắm.”
Lâm Du lắc đầu:
“Em ấy chắc do thèm ăn quá. Chắc trước đây chưa từng được nếm thử mùi sữa bò bao giờ. Xin lỗi nha, làm cậu phải lo lắng.”
Diêu Tửu khoát tay:
“Không sao cả. Tớ không giận đâu, chỉ là… lúc đó sợ thật.”
Cô nghĩ ngợi một lát rồi nhún vai:
“Thôi, cậu quyết thế nào thì cứ vậy. Dù sao nhìn kỹ thì em ấy cũng nghe lời.”
Lâm Du cười, nhân tiện hỏi:
“Vừa rồi cậu bị lộ mặt trên livestream, cảm thấy thế nào? Nếu thấy không quen thì sau này để mình phát sóng một mình cũng được.”
Ban nãy Diêu Tửu không chỉ lọt giọng vào mic, mà còn bị camera lia tới nguyên cả gương mặt.
Diêu Tửu ngơ ra một lúc, rồi lập tức lắc đầu:
“Không sao! Tớ ổn mà!”
Cô còn vỗ ngực:
“Tớ chẳng ngại chút nào!”
Huống hồ, nếu không lộ mặt thì chẳng phải phải đợi đến khi Lâm Du tắt livestream mới được ăn trứng gà bánh sao? Cô không đời nào chịu nhịn miệng như thế đâu!
Lâm Du thấy Diêu Tửu thật sự không để tâm thì cũng yên lòng.
Hai người vội vàng dọn dẹp một chút, chuẩn bị cơm trưa.
Sáng nay Lâm Du đã nhờ Diêu Tửu mua một cái đầu heo và vài dẻ xương sườn. Cô cứ nghĩ sau khi ăn mười cái bánh trứng gà thì Diêu Tửu sẽ no đến nỗi chẳng ăn nổi nữa, ai ngờ vừa nghe nói có món “hầm đầu heo trong chảo gang”, cô nàng lập tức xung phong “ăn phụ”.
Trong nồi, xương sườn được xào sơ qua lấy màu, sau đó thêm gói gia vị đã buộc sẵn bỏ vào hầm cùng. Đến khi thịt chín mềm, mới cho thêm khoai tây, cà rốt, đậu que và khúc bắp.
Sau cùng, Lâm Du vo bột làm bánh bao cuộn, đặt lên trên cùng rồi đậy nắp lại hầm thêm mười mấy phút nữa.
Mở nắp ra, cả gian bếp thơm ngào ngạt. Xương mềm, tách khỏi cốt dễ dàng, thấm vị rau củ. Bánh bao thì hút hết nước thịt, vừa béo vừa mềm, chấm với nước hầm là ngon khỏi phải bàn.
Một nồi đầy đủ thịt thà rau củ, hai người ăn đến no căng bụng, cảm giác thỏa mãn vô cùng.
Sau bữa trưa, Lâm Du gói lại từng chiếc bánh trứng gà một, xếp ngay ngắn vào rổ để sáng mai đem đi gửi bưu điện. Mấy cái bánh dư lại, cô giao cho Diêu Tửu, nhờ đem phát cho vài hộ trong thôn.
Làm xong mọi việc trong nhà, Lâm Du vác lên vai một cái sọt tre. Bên trong có cái đầu heo đã luộc sẵn và hai mâm bánh trứng gà, rồi đi lên núi.
Lúc này trời đã nhá nhem, ánh chiều tà nhuộm màu đỏ quạch, mặt trời treo lơ lửng như lòng đỏ trứng gà vừa chín tới.
Lâm Du đi bộ mười phút lên núi, tới gần một am nhỏ đổ nát bên đường. Cách đó không xa chính là mộ phần của bà nội nguyên chủ.
Ở khu đất này có nhiều ngôi mộ, nhưng mộ nhà nguyên chủ vẫn rất dễ nhận ra.
Hai ngôi mộ lớn, hai mộ vừa, nằm cạnh nhau, san sát.
Lâm Du bày đầu heo và bánh trứng gà lên trước mộ, sau đó lấy xẻng nhỏ từ sọt ra, bắt đầu nhổ cỏ và đắp đất cho cả bốn ngôi mộ.
Tay chân mệt rã rời, mồ hôi thấm cả lưng áo. Sau khi gom sạch đám cỏ dại, cô cẩn thận dùng lớp đất mới phủ đều lên các mộ phần.
Đốt vàng mã xong, Lâm Du ngồi xuống, vừa nhìn khói bay, vừa nhỏ nhẹ nói chuyện:
“Tuy con không biết vì sao mình lại đến đây, cũng không rõ con gái và cháu gái của các ngài đã đi đâu… nhưng xin các ngài cứ yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt.”
“Đây là bánh trứng gà con tự tay làm, không biết có hợp khẩu vị của ông bà không…”
“Sau này mỗi năm, con sẽ tới đốt vàng mã, tu sửa thêm mộ phần cho ông bà. Nếu sau này con gái ông bà có sang bên kia, nếu bà biết chuyện, cũng xin phiền bà giúp con nhắn lại một lời… Nhờ cô ấy thay con bồi thêm ít đất cho mộ người thân…”
Lâm Du đứng trên núi rất lâu, mãi đến khi trong thôn dưới chân núi dần dần sáng đèn, cô mới thu dọn đồ lễ, lặng lẽ xuống núi.
Sau khi Lâm Du rời đi, trong rừng phía sau thấp thoáng hiện ra một bóng người.
Bạc Xuyên nhìn chằm chằm bóng lưng cô khuất dần, rất lâu vẫn không nói lời nào.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, đưa theo một làn hương mơ hồ.
Bạc Xuyên vẫn đứng nguyên tại chỗ, đầu ngón tay khẽ run lên trong gió, như thể có điều gì được truyền lại.
Anh khẽ nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi. Người này là do các người cứu trở về.”
Đôi mắt sắc sảo của anh nhìn về phía xa – nơi những ánh đèn mới vừa bật sáng trong thôn. Nếu quả thật giữa anh và người hàng xóm mới này có mối duyên nào đó, thì tất nhiên anh sẽ để mắt chăm sóc. Có điều, nhìn dáng vẻ ung dung, vững vàng kia của đối phương, rõ ràng cô ấy không cần đến sự giúp đỡ từ anh.
Bánh trứng gà được gửi đi rất nhanh – dù sao cũng là món không thể để lâu. Diêu Tửu đã giúp Lâm Du tổng hợp địa chỉ của những người trúng thưởng, sáng sớm hôm sau liền mang tới thị trấn để gửi theo chuyến xe chuyển phát nhanh sớm nhất lên huyện.
Lâm Du cũng làm một mẻ bánh đem tặng khắp trong thôn, được mọi người khen ngợi không ngớt.
Thím Vương vừa ăn vừa tấm tắc: “Tay nghề chẳng kém gì bà nội con hồi trước.”
Lại có người góp lời: “Dạo này cũng có khối người chuộng món này đấy, con thử ra chợ thị trấn bày quầy bán xem sao, đảm bảo đắt hàng.”
Lâm Du hiểu, đây là người trong thôn đang lo cho cô. Các cụ trong làng dù không quen dùng điện thoại, nhưng trước đó cũng biết cô từng là diễn viên kiếm sống ở ngoài, nay còn trẻ mà về quê, chắc hẳn phải có nguyên do. Mọi người không hỏi, là vì cảm thông. Nay góp ý, cũng chỉ mong cô có được một chốn an cư, một kế sinh nhai.
Vừa có người mở lời, liền có người khác chen vào phản bác:
“Du Du khéo tay thế, đừng nói chỉ bán bánh trứng gà, có là bày quầy bán cái gì khác cũng đều ổn.”
“Phải đó! Hay là con tính mở hẳn một tiệm trên trấn luôn đi?”
Trong mắt những người còn ở lại thôn quê, ai có thể lên thị trấn dựng cơ nghiệp là đã được xem như người có bản lĩnh rồi.
Lâm Du không xem nhẹ lời góp ý của mọi người, mà ngược lại, cô nghiêm túc kể rõ chuyện nghề nghiệp hiện tại của mình.
Khi nghe cô nói chỉ cần quay video trên điện thoại là đã có thể kiếm tiền, ánh mắt của thím Vương sáng rực: “Thím biết ngay là Du Du nhất định làm nên chuyện mà!”
Sở dĩ Lâm Du thẳng thắn như vậy, cũng là vì về sau cô sẽ thường xuyên quay phát sóng trực tiếp quanh thôn. Đến lúc bà con không may lọt vào khung hình, chi bằng ngay từ đầu đã nói rõ ràng.
Lâm Du cười: “Sau này nếu ai có món gì muốn bán, hay có chuyện gì hay ho muốn chia sẻ, đều có thể tham gia phát sóng trực tiếp với con, con sẽ giúp mọi người quảng bá.”
“Hay quá hay quá!”
“Du Du giúp vậy, tụi ta còn có cơ hội… lên ti vi!”
“Phải khoe với con gái tôi mới được, nó chắc không ngờ đâu!”
Khi mọi chuyện trong thôn tạm yên, thì trên mạng vẫn còn đang nhốn nháo. Từ hôm qua tới giờ, cuộc tranh cãi vẫn chưa có dấu hiệu lắng xuống.
Trương Khải và công ty truyền thông trước kia của anh ta đã mỗi người một ngả, không còn ai dẫn dắt dư luận, thành ra trên mạng người nói gì cũng có.
Ngoại trừ fan của Mộc Tình Tình vẫn tiếp tục ra sức tung luận điệu cũ, phần đông cư dân mạng còn lại thì đưa ra nhiều luồng ý kiến khác nhau:
【Ánh Mặt Trời Thiếu Nữ Gintoki Sakata: Không nói đến chuyện khác, con trâu này đúng là có khí chất tổng tài, hahaha. Cái đôi mắt nhỏ đó, đúng là cười chết mất. Nhưng mà, cái bánh đó thật sự ngon đến thế sao, Manh Manh?】
【Ông Chủ Hói: Còn cái bánh trứng gà đó nữa. Cô ta tuy không phải dạng người dễ thương gì, nhưng đôi tay đúng là khéo thật. Cách làm đúng kiểu cổ truyền, làm tôi nhớ lại tuổi thơ ghê.】
【Kỵ Sĩ Cùng Vương Tử Chạy: Tôi thấy mọi người mắng dữ vậy, tưởng chẳng ai đi rút thăm, ai ngờ kết quả vẫn trắng tay… Lẽ nào tôi thật sự có duyên kiếp này không phần với phần thưởng?】
【Ăn Bánh Bao Không Ăn Vỏ Là Dị Giáo: Nói thật nhé, người bình thường không thích thì lướt qua thôi, ai rảnh đi chửi mãi một người? Tôi đoán là có người thuê đội seeding bôi xấu.】
【Nam Sinh 18 Tuổi Ly Dị Hai Con: Chuẩn luôn, chắc fan của cái Mộc gì đó thuê người làm ra chuyện.】
【Mẹ Độc Thân 35 Tuổi: Fan Mộc gì đó đang kêu oan, nói bọn họ không thèm để mắt tới Lâm Du.】
【Trà Sữa Lạnh Không Calo: Vậy Lâm Du thật sự giải nghệ rồi sao? Nhìn cái bếp với sân nhà chị ta kìa, đúng là nông thôn chính hiệu. PS: Hai người yêu nhau phía trên ID mau đi đăng ký kết hôn đi.】
【Giảm Cân Không Ăn Chay: Có mỗi mình tôi thắc mắc bánh trứng gà đó có thật sự ngon không? Ai trúng thưởng rồi thì cho xin đánh giá với.】
Ngay lập tức, phía dưới kéo tới một loạt dấu hỏi:
【Mèo Không Uống Nước Không Ép Được: ??? Làm gì vậy? Mở topic để câu cá à?】
【Cafe Đá Mỹ Với Que Cay Là Chuẩn: Chủ thớt mau quay lại đi! Tôi tò mò gần chết rồi đây!】
【Ca Cao Và Sữa Đặc Là Best: Đừng bảo là thả câu rồi bỏ chạy nha?】
Chưa bao lâu sau, chủ thớt quay lại:
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Không phải đâu các chị ơi, thật sự là mẹ em gọi thiệt, em không câu cá.】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Vào chuyện chính nhé. Em rút trúng bánh trứng gà hoàn toàn ngẫu nhiên luôn. Em vốn không hâm mộ ai hết, chỉ là người ăn dưa hóng chuyện thôi. Hôm đó đang search món bánh trứng gà thì thấy livestream rút thưởng nên thử thử.】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Tối nay hàng mới tới luôn. Nhưng mà tiện góp ý, nếu chị Lâm Du có đọc được, lần sau đổi hãng chuyển phát nha! Trong tỉnh mà đi lòng vòng mất hai ngày, em muốn quỳ luôn đó.】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Cái chính là, lúc nhận được bánh em còn đang ở trường. Em ham hố quá nên chạy về nhà luôn. Đúng là nhà gần trường có khác!】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Mẹ em rất thích món bánh trứng gà, nên ban đầu em chỉ định nếm thử vị. Ai dè!】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Bánh trứng gà này NGON SIÊU CẤP! Nhất là vị sữa bò ấy, vừa thơm vừa ngọt, mềm mà không ngấy! Trứng rõ vị luôn! Ăn cơm xong em còn ăn thêm ba cái nữa.】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Mẹ em bảo: “Chính là cái vị hồi nhỏ nè con!” Chị em ơi, tin em đi. Ngon kiểu giản dị mà chân thật, không hề thua mấy tiệm bánh xịn đâu!】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: À, nhà em có một bà cô khó tính, hồi trước cứ chê món này là bình dân không đáng ăn. Giờ ba em đem một cái cho bà nếm thử, bà quay lại hỏi xin địa chỉ mua, haha!】
【Tiểu Vũ Không Phải Cá: Không nói nữa, mẹ lại gọi rồi. Mẹ em muốn hỏi khi nào livestream lần tới, để đặt thêm bánh trứng gà!】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)