Tác giả: Tô Nhục Oa
Người dịch: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Lâm Du vừa thu hồi xong hai mẫu đất ở đầu thôn Đông. Mảnh đất này có địa thế hơi cao, lại khá màu mỡ. Cô cúi xuống nhặt một nắm đất, mưa xuân vừa mới dứt nên đất vẫn còn hơi ẩm, kết cấu tơi xốp và mịn màng – đúng chuẩn của một mảnh đất tốt.
Đi theo giúp cô là Diêu Tửu, cô ấy dùng cây gậy nhỏ chọc chọc mặt đất rồi hỏi:
– Đã nghĩ kỹ chưa? Định trồng gì đây?
Lâm Du phủi lớp đất bám trên tay, đáp gọn:
– Nghĩ xong rồi. Trồng vài luống đậu nành, đậu phộng, rồi thêm cà tím, đậu que, cà chua, cải thảo. Còn lại dựng vài cái nhà lưới lớn, trồng ít dâu tây.
Diêu Tửu trợn mắt, không nhịn được buông lời:
– Gộp lại chẳng phải toàn thứ cậu thích ăn sao?
Lâm Du ngạc nhiên quay sang nhìn cô ấy:
– Thì đương nhiên rồi!
Chứ nếu không phải đồ mình muốn ăn, thì cô cất công làm gì?
Vị trí này rất ổn – gần con suối, phía đông lại giáp với một đạo quán. Tuy cô không hợp với đa số dân trong thôn, nhưng địa thế đẹp như vậy, trồng rau lại không sợ thiếu nước.
Bây giờ đã là tháng Ba, Lâm Du quyết định tranh thủ thời tiết đang thuận lợi để gieo trồng hết những thứ cần thiết.
Cô leo lên chiếc xe ba bánh màu hồng nhạt mới mua, cùng Diêu Tửu lên trấn để mua hạt giống và phân bón. Tiện thể cũng ghé lấy hàng chuyển phát nhanh.
Cả trấn Phương Bình chỉ có duy nhất một điểm nhận và phát hàng chuyển phát nhanh. Lâm Du phải vòng vèo mãi mới tìm được. Cô nhận tổng cộng hơn chục kiện hàng, khiến chủ điểm chuyển phát nhanh cũng phải sửng sốt.
– Cô ơi, cô mua dữ vậy hả?
Lâm Du bật cười khúc khích. Thật ra phần lớn là đồ sinh hoạt hàng ngày của “nguyên chủ” – người chủ cũ của cơ thể này. Trước khi rời thành phố về quê, cô đã đóng gói sẵn mọi thứ rồi mới gửi về. Một phần nhỏ còn lại là đồ ăn vặt và vật dụng sinh hoạt cô đặt mua online.
Có lẽ đoán được rằng sau này Lâm Du sẽ thường xuyên đến lấy hàng, ông chủ điểm chuyển phát nhanh dứt khoát in cho cô một tấm danh thiếp đơn sơ bằng giấy in thường.
– Nếu có kiện lớn, bên tôi cũng có xe chuyển phát vào tận thôn, không cần lên trấn lấy đâu.
Lâm Du nhận lấy danh thiếp, ông chủ còn giúp cô khiêng hết hàng lên xe.
– Ê vợ, em nhìn gì thế?
Mãi đến khi Lâm Du đã rời đi được một lúc lâu, ông chủ mới phát hiện vợ mình đang đứng ngẩn ngơ phía sau quầy, mắt nhìn chăm chăm ra ngoài, đến con trai hai tuổi khóc nháo cũng không để ý.
– Không có gì đâu…
Diêu Hồng Hà – vợ của ông chủ điểm chuyển phát – ôm lấy đứa con đang giãy giụa, đưa cho nó một món đồ chơi để dỗ rồi mới lấy lại tinh thần.
Người khi nãy rõ ràng là Lâm Du.
Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng cái tên Lâm Du, sao cô có thể quên được chứ?
Ở trấn nhỏ này, có lẽ không nhiều người để ý đến một tiểu minh tinh trên mạng, nhưng Diêu Hồng Hà và Diêu Tửu từng học cùng trường với Lâm Du. Tuy khác lớp, nhưng cũng cùng niên khóa. Lâm Du khi đó rất xinh đẹp, khiến ký ức về cô vẫn còn rất rõ ràng trong tâm trí Diêu Hồng Hà.
Sau khi lấy lại tinh thần, Diêu Hồng Hà vội vàng lên mạng tra cứu thông tin gần đây về Lâm Du.
Dù tin tức từng lên hot search đã bị gỡ xuống, nhưng dấu vết bàn luận của cư dân mạng vẫn còn đó…
Các “luận thuyết” xoay quanh Lâm Du trên mạng vẫn đang rộ lên: nào là “Lăng xê luận”, “Tổng nghệ luận”, “Phát điên luận”, “Bị hack tài khoản luận”, “Giải nghệ thật luận”... Cộng thêm hàng loạt tài khoản marketing tung hỏa mù, hiện giờ Lâm Du rốt cuộc là rút khỏi giới hay đang tạo scandal lăng xê, vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn.
Tâm trạng Diêu Hồng Hà trở nên hỗn loạn, chỉ hận không thể xắn tay áo xông vào mạng nói cho thiên hạ biết: Lâm Du thật sự đã về quê rồi! Mới nãy cô tận mắt thấy Lâm Du đến điểm chuyển phát nhanh nhận hàng mà!
Khi nhìn thấy có người mắng Lâm Du là đang giả vờ lui khỏi giới để lăng xê, Diêu Hồng Hà còn tức hơn cả Lâm Du. Cô tức tốc phản bác dưới một bài viết kêu gọi phong sát Lâm Du:
– Lâm Du thật sự đã rút khỏi giới rồi, hôm nay còn đi mua hạt giống về trồng rau đấy!
Nhưng lời này hiển nhiên chẳng có chút sức thuyết phục nào, người đối thoại lập tức đáp lại:
– Nực cười, lại còn dùng cả thủy quân để tẩy trắng, thế nào, cô tận mắt nhìn thấy chắc?
Diêu Hồng Hà bực đến phát cáu, bế con đưa cho chồng rồi gõ chữ lách cách:
– Ai nói tôi không tận mắt thấy? Mà nói lại, mấy người nói người ta lăng xê có bằng chứng không? Tận mắt thấy chưa?
Cô vừa gõ xong thì phát hiện… tin nhắn không gửi được.
Người kia đã chặn cô.
Diêu Hồng Hà: …
Ông chủ nhỏ của điểm chuyển phát đang ôm con chơi trò “cưỡi đại mã”, quay đầu lại đã thấy vợ mình mắt bốc lửa ôm điện thoại.
Ông sợ hãi nắm chặt tay con trai:
– Ngoan nào, mẹ con bị gì vậy? Không lẽ phát hiện ra tiền riêng của cha rồi…
Ông chủ nhỏ ôm con mà run rẩy, nhưng thằng bé chỉ biết phồng má thổi bong bóng, hoàn toàn không hiểu nỗi sợ của cha mình.
– … Thất thất bảy đại mã!
Lâm Du sau khi mang hạt giống về thì định ươm thử trước. Một số hạt cần xử lý trước khi gieo nên cô quyết định làm phân bón lót trước khi trồng.
Trước kia, khi còn chưa chính thức về quê làm nông, Lâm Du cũng tưởng trồng rau chỉ đơn giản là gieo hạt rồi đợi thu hoạch. Đến khi tự mình bắt tay vào làm mới biết, trồng trọt hóa ra lại có nhiều kiến thức đến thế.
Ví như phân bón lót – phải bón vào đất từ trước khi gieo trồng. Loại phân này tốt nhất là phân hữu cơ: phân gia súc, lá cây mục cùng vài nguyên liệu khác trộn lại.
Vừa nghe nói Lâm Du muốn làm phân bón lót, dân trong thôn liền kéo tới giúp ngay.
Bác trai nhà thím Xuân Linh vác một gánh phân trâu đến. Thím Vương cũng góp phân gà nhà mình. Chú Dương thì xách xẻng tới, mang theo cả một sọt cành khô và lá úa.
– Chứ không phải giờ không được đốt trên núi, chứ không tao đã đào hố, đốt phân là hiệu quả nhất!
– Không đốt thì thôi, chỗ phân này để một tuần là dùng được rồi.
…
Mọi người vui vẻ giúp đỡ, làm việc hăng say suốt buổi trưa mới xong.
Lâm Du nhất quyết mời mọi người về nhà ăn một bữa cơm tạ ơn.
– Các cô chú giúp cháu nhiều thế, bữa cơm này mà không ăn thì lần sau cháu cũng chẳng dám mở miệng nữa!
Cô nói rồi kéo cả đám người về nhà, lấy thịt và đồ ăn mua trên trấn ra.
– Cho các cô chú nếm thử tay nghề của cháu luôn nhé!
Thịt ba chỉ được thái lát mỏng, chiên ra mỡ rồi vớt thịt ra, lấy mỡ ấy chiên trứng gà đến vàng đều hai mặt. Sau đó ném ớt cay vào chảo rán đến khi da ớt nhăn lại, rồi cho thịt và trứng vào xào cùng. Mùi thơm nức mũi khiến người nghe cũng phải nuốt nước miếng.
Móng giò được chặt khúc, xào lên cho ngả màu, thêm gia vị và rượu, rồi đun trên bếp củi nửa tiếng. Sau đó cho đậu nành đã ngâm vào hầm cùng, đến khi nước cạn sền sệt, màu hồng sẫm óng ánh, làm ai cũng phải cồn cào ruột gan.
Thêm dưa leo trộn, cải thìa xào tỏi và nồi cơm thơm dẻo. Mọi người ăn căng bụng.
Thím Vương không nhịn được mà khen:
– Du Du đúng là khéo tay, món thịt này ngon lắm!
– Đúng đấy, tay nghề này mở quán ăn trên trấn còn được!
– Tôi thấy đầu bếp Triệu trên trấn cũng không bằng Du Du đâu!
Một món trộn, một nồi móng giò, khiến cả thím Xuân Linh – người ăn ít – cũng phải làm hẳn một bát đầy. Móng giò hầm vừa mềm, vừa bóng mỡ, da giòn sần sật, thịt béo không ngấy, lại thêm đậu mềm thơm, đúng là món cơm gây nghiện.
Sáu bảy người mà ăn sạch nồi móng giò, ăn xong ai nấy cũng ôm bụng, không duỗi nổi lưng, lảo đảo đứng dậy chào ra về.
Lâm Du gom chút đồ ăn còn lại, trời vẫn chưa nóng lắm nên cô tiện tay cất luôn vào tủ bếp.
Sau một ngày bận rộn, đêm đến Lâm Du luôn ngủ ngon như chết.
Nhưng ở nhà bên cạnh…
Bạc Xuyên nằm trằn trọc, không biết bao nhiêu lần quay mặt nhìn tường.
Anh thật sự không hiểu, vì sao bên kia mỗi ngày đều ăn cơm với khí thế như long trời lở đất.
Ngay cả con bò tên Manh Manh cũng phải tự ăn đêm thêm bữa phụ.
Bạc Xuyên dù có tu đạo, vẫn là người phàm. Gọi là tích cốc, nhưng kỷ lục cao nhất của anh cũng chỉ nhịn ăn được bảy tám ngày.
Anh nhíu mày, đành chấp nhận rằng đạo hạnh mình không đủ, lại bị đồ ăn bên kia dẫn dụ…
Nói thật, trước khi đến đây theo chỉ dẫn của bói toán, anh hoàn toàn không nghĩ cuộc sống sẽ như thế này.
Chỉ mong bên đó đừng nấu mùi thơm như vậy nữa.
Lần đầu tiên, Bạc Xuyên không ngủ theo thời gian quy định trong tu hành, mà bị mùi cơm thơm quyến rũ ru vào giấc ngủ.
Đêm khuya, mọi âm thanh đều lắng xuống, Lâm Du ngủ say không biết gì. Trong cơn mơ, mùi hương quen thuộc lại thoảng qua đầu mũi, nhưng do mệt cả ngày, lần này cô chẳng buồn nhúc nhích.
Một góc sân, có ánh sáng nhè nhẹ lóe lên, chú bê Manh Manh vốn đang nằm trong chuồng bỗng đứng bật dậy.
Nó cúi đầu ngơ ngác, như thể lạ lẫm với chính cơ thể mình. Giây sau liền hí hửng chạy vòng quanh chuồng mấy lượt, nhảy nhót đến nỗi dây buộc bung ra.
Lâm Du không xây hàng rào quanh chuồng, vì sân nhà cô kín đáo, trừ khi có người đến trộm bò, còn không thì Manh Manh dù chạy cũng không đi đâu xa. Với lại con bé ngoan lắm, như thể hiểu chuyện, khiến cô mềm lòng chẳng nỡ nhốt lại. Ban ngày nó còn hay tự do đi dạo loanh quanh.
Con bê kéo dây đi vòng vòng trong sân, đánh hơi khắp nơi, rồi thẳng tiến vào… phòng bếp.
Kẽo kẹt… phanh… hô hô…
Sáng hôm sau, Lâm Du vừa đánh răng vừa đi về phía chuồng bò như thường lệ.
Cô có thói quen cho Manh Manh ăn cỏ khô mỗi sáng. Nhưng hôm nay Manh Manh không chạy đến chào như mọi khi, mà lại nằm ngủ dang tay chân hình chữ X trong chuồng.
Lâm Du gãi đầu, xoay người vào bếp.
“…”
Đến khi Manh Manh thức dậy, nó sững sờ phát hiện chủ nhân lần đầu tiên nghiêm mặt với mình.
– Manh Manh, tao không thể ngờ mày nửa đêm lẻn vào bếp ăn vụng đấy!
Dấu chân bê con in khắp bếp, cãi không nổi.
– Mày còn tự mở được cả tủ cơm, đúng là giỏi quá ha!
Không chỉ mở tủ, mà còn ăn sạch đồ ăn còn lại tối qua.
– Ăn thì ăn, còn bới tung bếp lên làm gì?
Đã vậy còn kén ăn, gặm mỗi món thịt, còn đồ dưa leo thì nhai một miếng rồi nhổ ra.
Manh Manh ngước đôi mắt vô tội nhìn cô chủ đang rầy la mình.
Không biết có bị đau bụng không nữa…
Lâm Du thở dài, khẽ chạm vào trán Manh Manh đang tỏ vẻ tủi thân:
– Ngày mai cũng cấm thêm bữa luôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
