Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư Hợp Hoan Tông? Không Sao Cả Ta Chỉ Là Đất Đá Trôi Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Nàng xuyên qua rồi!

Hứa Điều Điều mất ba ngày mới chấp nhận được sự thật này.

Rõ ràng tối qua nàng còn ung dung nằm trên giường đọc tiểu thuyết, vậy mà khi mở mắt ra, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Khoan đã, cuốn tiểu thuyết đó tên gì nhỉ?

《Bá Đạo Sư Tôn Yêu Ta》?

Nàng có linh cảm rằng cuốn tiểu thuyết này vô cùng quan trọng đối với mình. Thế nhưng, dù cố gắng nhớ thế nào, nàng cũng không thể hình dung nổi nội dung của nó. Giống như trong ký ức của nàng đã thiếu mất một đoạn quan trọng.

Chẳng lẽ... nàng đã xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết đó sao?

Hứa Điều Điều cúi đầu nhìn đôi chân ngắn củn của mình, rồi nhẹ nhàng nhảy xuống từ chiếc giường thêu hoa cúc lê. Nàng bước đến trước chiếc gương đồng đặt trong khuê phòng, cúi xuống quan sát.

Phản chiếu trong gương là một tiểu nữ hài mũm mĩm, hai má phúng phính đáng yêu.

Gương đồng ở thời đại này vô cùng hiếm có và quý giá. Xem ra vận khí của nàng cũng không tệ lắm nàng đã xuyên vào thân thể của một thiên kim phú thương. Hơn nữa, tuổi tác cũng quay về năm tuổi, tính ra thì lần này nàng lời lớn rồi!

“Ai nha, nhị tiểu thư, sao người lại xuống giường rồi? Mau quay lại nằm nghỉ, đừng để bệnh tái phát!”

Nhũ mẫu hiền từ vội vàng bước vào, trên tay bưng một đĩa nhỏ đựng sữa bò và dừa nạo. Vừa thấy Hứa Điều Điều đã xuống giường, bà lập tức đặt đĩa điểm tâm xuống, không chần chừ mà ôm nàng trở lại giường, lo lắng dỗ dành.

Thời gian trước không biết Cẩm Thành bị cơn tà phong gì quét qua mà rất nhiều hài tử đều nhiễm bệnh. Ba vị tiểu tổ tông trong phủ Hứa gia cũng không tránh khỏi, lần lượt ngã bệnh.

Cũng may Hứa lão gia gia tài dồi dào, lập tức mời danh y từ bên ngoài vào phủ chữa trị, nhờ vậy mà các tiểu thư mới bình an vô sự.

Nghĩ đến sự quan tâm và đãi ngộ trong Hứa phủ, nhũ mẫu lại càng không dám lơ là. Hứa Điều Điều tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì thêm nữa!

Ba ngày qua Hứa Điều Điều không hề lãng phí thời gian. Nhân lúc trò chuyện, nàng khéo léo dò hỏi nhũ mẫu và thu thập được không ít thông tin.

Chẳng hạn như trong Hứa gia nàng đứng hàng thứ hai. Trên nàng có một vị tỷ tỷ tên Hứa Thời Tuyết, còn dưới nàng là một muội muội nhỏ tuổi hơn, gọi là Hứa Thu Sanh.

Hứa Thời Tuyết quả nhiên như tên gọi, tựa bông tuyết thanh khiết, cao gầy thoát tục, làn da trắng nõn, dung mạo động lòng người.

Hứa Thu Sanh, tuy nhỏ bé và có phần ốm yếu, nhưng lại dịu dàng đáng yêu, nhoẻn miệng cười với nàng một cách thẹn thùng, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Tóm lại dù tuổi còn nhỏ cả hai rõ ràng đều là mầm non mỹ nhân.

Chỉ có nàng!!

Một tiểu oa nhi mũm mĩm, tay chân ngắn ngủn, nhìn thế nào cũng thấy không cùng đẳng cấp!

Chẳng lẽ… nàng là do Hứa lão gia nhặt về sao?!

Hứa lão gia cũng có dáng người bụ bẫm, nhưng đối với chuyện này, ông lại rất thoải mái béo một chút mới tốt, người tròn trịa mới mang phúc khí, vừa nhìn liền thấy may mắn.

Hứa lão gia là một nam nhân tốt. Dù Hứa phu nhân chỉ sinh cho ông ba cô con gái, ông cũng chưa từng nạp thiếp. Sau khi phu nhân qua đời vì bạo bệnh, ông lại càng xem ba nữ nhi như trân bảo mà yêu thương.

Thế nhân thường cưng chiều con cả và con út, vậy mà Hứa lão gia lại cố tình yêu quý nhất đứa con thứ hai.

Hứa Thời Tuyết là kiểu tiểu thư khuê các điển hình, việc gì cũng phải tinh tế hoàn hảo, một chút vất vả cũng không chịu được.

Hứa Thu Sanh nhìn bề ngoài thì mềm yếu ngoan hiền, nhưng thực tế sau lưng lại không hề đơn giản nàng thường xuyên đối chọi gay gắt với đại tỷ.

Hứa lão gia bị kẹt giữa hai người con gái đối lập tính cách, quả thật là khó xử vô cùng.

Chỉ riêng nhị tiểu thư Hứa Điều Điều là không tranh không đoạt, lúc nào cũng vui vẻ ha ha, nhìn vào liền thấy phúc hậu đáng yêu.

Về chuyện này, Hứa Điều Điều chỉ có thể tỏ vẻ một người trưởng thành trong tâm trí như nàng, sao có thể so đo với hai tiểu hài tử chứ?

Huống hồ Hứa lão gia là người công bằng, không phải loại phụ thân thiên vị. Tuy gia đình không quá hòa thuận, nhưng cũng chưa từng để nàng thiếu ăn thiếu mặc.

Thế nên đối với hoàn cảnh này, nàng đã cảm thấy vô cùng may mắn rồi!

Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã hơn mười năm. Cẩm Thành vẫn phồn hoa náo nhiệt như xưa.

Trong thành các cửa hiệu lâu đời, quán trà nhộn nhịp kẻ đến người đi. Dù vương triều hiện tại đang dần suy yếu, nhưng mấy tháng nữa chính là kỳ thi hội, vì thế khắp nơi đều tràn ngập sĩ tử đổ về kinh ứng thí.

Giữa một quán trà náo nhiệt, một thanh y thư sinh vừa nhấp ngụm trà vừa thấp giọng nói với người đối diện:

“Hắc, ngươi có từng nghe qua danh hiệu Cẩm Thành tam mỹ chưa?”

Đối diện hắn là một bạch y thư sinh, dung mạo có phần âm nhu nữ khí, nhưng vẫn tuấn lãng hơn hẳn đám người trong quán trà. Nghe hỏi, hắn khẽ nhướn mày, thong thả đáp:

“Tiểu sinh mới tới quý địa, chưa từng nghe qua. Không biết tam mỹ mà ngươi nói là ai?”

“Chẳng lẽ là ba vị tiểu thư nhà họ Hứa?” Một vị thương nhân mặc áo gấm ngồi ở bàn bên cạnh tò mò hỏi.

Hắn đến Cẩm Thành để làm ăn, từ lâu đã nghe danh Hứa gia là một trong những phú hộ lớn nhất nơi đây. Nếu có thể nắm bắt cơ hội, biết đâu sẽ tìm được đường hợp tác.

“Hầy, sao có thể?”

Tiểu nhị vừa bưng trà lên nghe vậy thì cười lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, như thể chuyện này ai cũng biết.

“Cẩm Thành tam mỹ chúng ta nói, chính là Hứa gia đại tiểu thư Hứa Thời Tuyết, dung mạo như tiên giáng trần. Tam tiểu thư Hứa Thu Sanh, tài mạo song toàn, lại là thiên kim của Tiêu tri phủ, thông minh hơn người.”

Nghe vậy, vị thương nhân vội vàng truy hỏi:

“Vậy… còn nhị tiểu thư nhà họ Hứa thì sao?”

“Nhị tiểu thư sao?”

Tiểu nhị tự hỏi một hồi, đáp:

“Cẩm Thành tiểu bá vương?”

Lời này vừa thốt ra cả quán trà lập tức xôn xao, không ít người liếc mắt nhìn sang, lộ rõ vẻ hứng thú.

Mười mấy năm qua, Hứa lão gia càng làm ăn phát đạt, sản nghiệp ngày một mở rộng. Đến nay, Hứa gia đã gần như trở thành phú hộ giàu nhất vương triều.

Là thiên kim của nhà giàu nhất Cẩm Thành, Hứa Điều Điều vừa có tiền, vừa có nhàn. Vì thế, nàng thích sống sao thì sống, thích vui sướng thế nào liền tận hưởng thế ấy chẳng khác nào một vị tiểu bá vương muốn gió được gió, muốn mưa có mưa.

Đồ trang sức? Mua! Mua! Mua!

Lăng la tơ lụa? Mua! Mua! Mua!

Tuyệt sắc trai tơ? Mua! Mua!...

Phi! Câu cuối cùng xin miễn!

Dù Hứa Điều Điều sống phóng khoáng tùy ý, nhưng vẫn có nguyên tắc đạo đức cơ bản.

Vị nhị tiểu thư có đạo đức này mỗi ngày đều rong chơi khắp nơi, tiêu tiền như nước, khiến người ta không thể không chú ý.

Nàng chỉ thích tiêu tiền chứ không làm điều xấu, vì thế dân chúng Cẩm Thành chẳng những không ghét, mà còn đặc biệt yêu thích nàng.

Nói cho cùng ai mà không thích Thần Tài ah.

Hứa Điều Điều hôm nay dạo chơi thoả thích, vừa bước vào Hứa phủ, chưa kịp thở đã thấy một khối nghiên mực cổ bằng ngọc quý giá ngàn vàng bay thẳng về phía mình.

Nàng theo phản xạ né người, suýt nữa bị nó đập thẳng vào mũi.

Vừa ổn định lại nàng lập tức nhìn thấy Hứa Thời Tuyết vẫn là bộ dáng ngoài cười nhưng trong không cười.

Mười mấy năm qua cuộc sống của nàng ở Hứa gia chẳng khác nào một bộ huyết lệ sử về đấu đá gia tộc.

Ba tỷ muội các nàng không biết kiếp trước có phải đã đào chung một cái mồ hay không, mà kiếp này vừa mở mắt ra đã đối đầu nhau không ngừng.

Lúc còn nhỏ tuổi tác còn ít chẳng ai làm được gì quá đáng. Nhưng khi lớn lên, dù có giả vờ hòa thuận trước mặt Hứa lão gia thì đến cuối cùng vở kịch cũng không thể diễn nổi nữa.

Khiêu khích, ngấm ngầm châm ngòi, thủ đoạn tàn nhẫn hoàn toàn không giống như được sinh ra từ một mẹ.

Đặc biệt là sau khi Hứa Thời Tuyết và tiểu thư Tiêu tri phủ nhất kiến như cố, thân thiết như tỷ muội ruột thịt, không biết Hứa Thu Sanh bị chạm vào dây thần kinh nào mà đột nhiên muốn tìm cách mượn sức Hứa Điều Điều.

Hứa Điều Điều không phải kẻ ngốc, lại càng không rảnh rỗi để tham gia mấy màn đấu đá nội bộ trong nhà.

Cái gọi là gia loạn tất bại, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nàng chỉ muốn tận hưởng cuộc sống ăn chơi trác táng, vui sướng tiêu tiền, chứ chẳng rảnh mà tranh đấu quyền lực làm gì.

“Hứa Điều Điều, ngươi đúng là phế vật! Ngoài tiêu tiền ra, ngươi còn biết làm gì khác không?”

Thời Tuyết lạnh lùng nhìn nàng, khóe môi nhếch lên châm chọc.

“Hứa Thời Tuyết, ngươi cũng là phế vật! Ngay cả tiêu tiền cũng không biết, vậy ngươi còn có tác dụng gì?”

Hứa Điều Điều nghênh ngang bước qua, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cái mặt tức giận đến méo mó của Hứa Thời Tuyết.

Ai bảo nàng ta cứ thích diễn cái nhân thiết coi tiền như cặn bã làm gì. Ít nhất thì bản thân Hứa Điều Điều sống vui vẻ, còn Hứa Thời Tuyết rốt cuộc đạt được cái gì.

“Ngươi... ngươi...”

Mắng chửi người không lại, còn bị phản đòn đau điếng, Hứa Thời Tuyết tức đến suýt ngất.

Một lúc lâu sau đó Hứa lão gia trở về.

Sau mười mấy năm, Hứa lão gia mập mạp ngày nào đã có chút già nua, nửa bên tóc cũng đã bạc trắng.

Hứa lão gia triệu tập ba nữ nhi đến đại đường, vẻ mặt nặng nề ủ ê nhìn từng người một.

“Hôm nay ta bị Tri phủ đại nhân triệu kiến để thương nghị một chuyện. Tiêu tiểu thư đã được Thành Vương gia chọn làm Vương phi, nhưng theo quy củ, phủ Vương gia muốn một nữ tử làm dâng thiếp hầu hạ nàng. Hứa gia chúng ta có danh có phận, nên được nhắm đến. Các ngươi, ai nguyện ý đi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc