Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư Hợp Hoan Tông? Không Sao Cả Ta Chỉ Là Đất Đá Trôi Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

"Trương Nhữ Ngọc, lúc Kỳ Như còn được sủng ái, ngươi chẳng khác nào một con chó Pug, bám theo nàng cầu chút thương hại. Giờ dung mạo nàng bị hủy, ngươi lại quay sang vẫy đuôi lấy lòng kẻ đã hại nàng, đúng là kẻ tiểu nhân mặt dày!"

Thời Tuyết nhìn Trương Nhữ Ngọc bằng ánh mắt khinh miệt. Kỳ Như vốn là người kiêu ngạo và có tính tình cay nghiệt. Ngày đó, khi Hứa Điều Điều bất ngờ được chưởng môn thu làm đệ tử, nàng liền coi đối phương như kẻ địch không đội trời chung.

Các nàng tuy không có may mắn như Hứa Điều Điều, chỉ được những trưởng lão bình thường thu làm nội môn đệ tử, nhưng dù không cùng nhau tu luyện, thỉnh thoảng vẫn chạm mặt nên ít nhiều cũng quen thuộc.

Trương Nhữ Ngọc phe phẩy quạt xếp, hoàn toàn không để tâm đến lời nhục mạ của Thời Tuyết. Hắn cười nhạt, giọng điệu trêu chọc:

"Ta và Kỳ Như tuy là đồng môn, nhưng ta cũng không phải kẻ cố chấp. Hôm nay vừa gặp Điều Điều sư muội, trong lòng liền cảm thấy vui mừng khôn xiết."

Giọng điệu buồn nôn của Trương Nhữ Ngọc khiến Hứa Điều Điều nổi cả da gà, suýt nữa không nhịn được mà lùi lại.

Cũng may đúng lúc này lại có một người bất ngờ xuất hiện, giúp nàng thoát khỏi tình huống khó xử.

Một nam tử áo đen quần áo xộc xệch từ xa vội vàng chạy đến. Hắn vừa chạy vừa lẩm bẩm:

"Xong rồi, xong rồi! Lại ngủ quên mất!"

Gương mặt quen thuộc ấy khiến Hứa Điều Điều sửng sốt hẳng phải là Giang Nghiêu, kẻ từng bán vũ khí cho nàng trong lúc nàng và Kỳ Như xung đột hay sao?!

Hứa Điều Điều trong lòng bỗng dâng lên hy vọng. Chẳng lẽ Giang Nghiêu cũng là một trong những người tham gia tông môn thí luyện?

Nhưng nàng còn chưa kịp vui mừng thì một câu nói từ trên cao truyền xuống khiến hy vọng ấy vỡ tan.

“Sao lần này tông môn thí luyện lại để Giang Nghiêu chủ trì?”

Triều Yên nhìn rõ người vừa đến vẻ mặt ghét bỏ, quay sang phun tào với Giang Dạ, người đang đứng cung kính sau lưng nàng. Tên đứng đầu Hợp Hoan Tông về khoản không đáng tin cậy này cũng không phải chỉ có tiếng mà thôi đâu.

"Giang Nghiêu vận may tốt thật."

Bên dưới Thẩm Thanh Ngọc hờ hững buông một câu khiến Triều Yên nhất thời cứng họng.

Chuyện lớn như vậy mà cuối cùng lại chỉ dựa vào rút thăm để quyết định? Đây là đang đùa giỡn sao?

Bất quá nghĩ lại thì khi bản thân còn chưa ngồi lên vị trí tông chủ đối với loại phiền toái này nàng cũng đẩy được liền đẩy tránh được liền tránh. Xem ra quả nhiên truyền thống vẫn được duy trì rất tốt.

Ánh mắt sắc bén của Triều Yên quét qua một lượt nhưng các trưởng lão của Hợp Hoan Tông chẳng ai dám đối diện với nàng.

Kẻ thì ngẩng đầu làm như đang thưởng thức bầu trời, kẻ thì cúi đầu nhặt lá trà trong chén, kẻ lại thì thầm to nhỏ với người bên cạnh chỉ thiếu điều viết bốn chữ chuyện này không liên quan đến ta lên mặt.

Còn Khúc Liên Thù hắn chỉ cười nhạt, không nói một lời, ánh mắt vẫn dõi theo hình bóng màu trắng trong thủy kính Hứa Điều Điều.

Hứa Điều Điều, đừng để hắn thất vọng.

Giang Nghiêu vội vã lao đến, mắt thấy Hợp Hoan Điện đã gần ngay trước mắt, vậy mà vẫn không quên móc từ trong lòng ra một chiếc gương đồng cổ, cẩn thận chỉnh trang lại y phục.

“Các sư đệ sư muội, chào mọi người! Ta là Giang Nghiêu, người phụ trách tông môn thí luyện hôm nay. Cứ gọi ta là Giang sư huynh là được rồi.”

Nói xong hắn đứng thẳng người, nở một nụ cười tươi tắn nhìn đám đệ tử trước mặt.

Ngoại trừ Hứa Điều Điều, tất cả đệ tử còn lại khi nghe thấy hai chữ này đều tỏ vẻ tự tin, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Dù sao thì trước khi tham gia thí luyện, các sư phụ của bọn họ đều đã âm thầm tiết lộ nội dung khảo hạch năm trước, giúp họ chuẩn bị kỹ càng.

Tuy nhiên vấn tâm của Hợp Hoan Tông lại không giống với chính đạo tu sĩ. Nếu như chính đạo tu sĩ chú trọng khảo nghiệm đạo tâm kiên định, quyết tâm trừ tà diệt ma, thì đối với Hợp Hoan Tông, điều kiện tiên quyết lại nằm ở một kỹ năng vô cùng đặc biệt mị thuật.

Hợp Hoan Tông vấn tâm bản chất chính là khảo hạch về mị thuật - một năng lực đặc trưng của tông môn.

Khả năng chống cự mị thuật. Khả năng sử dụng mị thuật công kích.

Hay nói cách khác hãy trở thành tâm ma của người khác đi, thiếu niên!!

Giang Nghiêu nhìn lướt qua đám sư đệ, sư muội trước mặt, thấy ai nấy đều mang vẻ mặt nóng lòng muốn thử, liền chậm rãi nở một nụ cười xấu xa.

“Ngày xưa, ta ở Tiên Nhạc Động Phủ cùng với các đệ tử của Đao Tông, một lần lâm vào ảo trận do chủ nhân động Phủ sắp đặt. Ta may mắn chạy thoát, và nhờ cách dùng trận của mình mà đã thu phục được ảo trận đó. Hôm nay, ta lại dùng trận này để khảo hạch các vị.”

“Các vị sư đệ, sư muội hãy yên tâm, Giang Mỗ cam kết, tuyệt đối sẽ không gây nguy hiểm cho sinh mệnh của ngươi.”

Nói vậy, trong tay Giang Nghiêu bỗng bừng lên một vầng hồng quang, xen lẫn vài lần bất đồng nhan sắc của những lá cờ. Chỉ thấy hắn vung tay lên không trung, tám mặt lá cờ lập tức tung bay, rải rác khắp không gian.

“Tông chủ! Không thể nào! Khảo hạch vốn đã được cố định ở tiểu ảo cảnh nội suốt năm nay, sao giờ lại cho Giang Nghiêu tự ý sửa đổi quy tắc được?”

Ngồi bên cạnh Khúc Liên Thù, một văn nhã nam tử nhìn rõ cảnh tượng qua thủy kính lập tức đứng dậy ngăn chặn, nói:

“Như vậy là sao? Kỳ sư huynh không tin tưởng đệ tử của mình à?”

Phía trước kiều diễm nữ tu họ Nguyễn che miệng, ngạc nhiên thốt lên.

"Ngươi..." Kỳ Tu Trúc muốn nói gì đó, nhưng trong lòng hiểu rõ bản thân không thể đấu lại miệng lưỡi sắc bén của Nguyễn Thiên Nhi. Cuối cùng, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Triều Yên.

Đáng tiếc, hắn phải thất vọng. Triều Yên không những không ra tay ngăn cản mà còn có vẻ rất hứng thú, chăm chú nhìn vào thủy kính, chờ đợi những gì sắp diễn ra.

A, từng kẻ lười biếng trốn tránh trách nhiệm, cuối cùng đẩy chuyện này cho Giang Nghiêu. Giờ thấy tình thế không ổn lại muốn nàng ra tay dọn dẹp sao? Có còn xem nàng là tông chủ nữa hay không?

Hứa Điều Điều trợn mắt nhìn tám mặt trận kỳ bay lên trời, theo từng câu chú ngữ của Giang Nghiêu mà kết thành một lục giác tinh khổng lồ, lớn đến mức bao trùm toàn bộ quảng trường Hợp Hoan Điện.

Ánh sáng từ ảo trận phủ xuống, ngay lập tức khiến mắt nàng tối sầm. Trước khi mất đi ý thức, hình ảnh cuối cùng nàng nhìn thấy là một nam tu tuấn tú, khóe miệng mang theo một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi lấy từ trong lòng ra một quyển thoại bản.

“Chơi vui vẻ.”

Không biết đã nàng đã ngủ bao lâu, khi Hứa Điều Điều mở mắt, trước mặt nàng chỉ còn lại một màn đen kịt, đưa tay lên cũng không thấy được năm ngón. Xung quanh, từng đợt tiếng gào thét của yêu ma quỷ quái vọng lại, rợn người đến mức khiến lòng nàng rung động, một nỗi sợ vô hình bao trùm cả tâm trí.

May mắn thay Hứa Điều Điều vẫn nhớ rõ mình đang trong tông môn thí luyện. Nghĩ đến lời Giang Nghiêu nói về vấn tâm, nàng không dám chậm trễ, vội vàng vận chuyển Ngũ Hành Quyết.

Linh lực dư thừa trong cơ thể như dòng nước chảy xiết, lập tức phản ứng theo ý niệm của nàng. Trong màn đêm dày đặc, những điểm sáng lam nhạt dần hiện lên, tỏa ra ánh sáng nhu hòa bao quanh thân thể nàng.

Hứa Điều Điều khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần linh lực vẫn lưu chuyển, chứng tỏ nàng chưa rời khỏi nơi này, tất cả chỉ là ảo cảnh. Điều nàng cần làm lúc này là giữ vững tâm thần, không để bản thân bị mê hoặc.

Giữa màn đêm vô tận, Hứa Điều Điều dứt khoát khoanh chân ngồi xuống, mặc kệ mọi thứ xung quanh. Những điểm sáng lam nhạt lơ lửng trong không gian không ngừng bị nàng hấp thu, hội tụ vào cơ thể, khiến quang hoa quanh nàng càng lúc càng rực rỡ.

Trong bóng tối mịt mù, nàng chính là nguồn sáng duy nhất.

Hứa Điều Điều không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu, cũng chẳng rõ Ngũ Hành Quyết đã vận chuyển qua bao nhiêu lần. Thời gian dài đến mức nàng dần quên mất bản thân là ai.

Mãi đến khi một âm thanh trong trẻo vang lên tiếng chim hót nhẹ nhàng, ngân nga như gió xuân thoảng qua nàng mới dần tỉnh lại. Đôi mắt khẽ mở.

Trước mắt không còn là màn đêm mịt mù nữa, mà là một khung cảnh tràn ngập hương hoa và tiếng chim hót. Gần ngay trước mặt, một tòa thảo đường nhỏ hiện ra, bên trong có một thư sinh áo vải tay cầm sách, rung đùi đắc ý đọc to thánh nhân chi ngôn, xung quanh là vài tiểu đồng chăm chú lắng nghe.

Hứa Điều Điều phát hiện mình đang ngồi dưới một gốc đào ngoài thảo đường. Dường như bây giờ là mùa xuân, những đóa hoa đào phấn nộn đua nhau nở rộ, hương thơm nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.

Cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo những cánh hoa đào màu hồng nhạt, để rồi một cánh nhẹ nhàng rơi xuống, đậu trên mái tóc nàng.

Hứa Điều Điều nhẹ nhàng bắt lấy cánh hoa đào vừa rơi xuống đỉnh đầu. Trong thảo đường, thư sinh dường như có cảm giác, khẽ quay đầu nhìn nàng, khóe môi vẽ lên một nụ cười ôn hòa, nho nhã như gió xuân.

Nàng cúi xuống, mở lòng bàn tay, cánh hoa mềm mại như dòng nước chảy nhẹ tan biến giữa những ngón tay.

Khẽ lắc đầu, nàng lại nhắm mắt, không để bản thân chìm đắm vào ảo cảnh này.

Nàng không hay biết rằng, ngay khoảnh khắc mi mắt khép lại, tất cả cây đào, thảo đường, thư sinh, hài đồng đều như cánh hoa kia, lặng lẽ tan biến trong không trung, hòa vào hư vô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc