Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư Hợp Hoan Tông? Không Sao Cả Ta Chỉ Là Đất Đá Trôi Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Thẩm Thanh Ngọc một tay xách một người, tốc độ vẫn nhanh như sao băng. Phía sau một người một con hạc vội vã đuổi theo.

Hằng Uyên ngồi trên tiên hạc khẽ nheo mắt đánh giá thần sắc của Thẩm Thanh Ngọc từ phía sau. Nhưng gương mặt hoàn mỹ kia lại không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Muốn trốn, muốn trốn… Hằng Uyên trong lòng thầm tính toán, suy nghĩ xem lát nữa nên tìm ai cầu cứu mới ổn thỏa.

Hứa Điều Điều bị Thẩm Thanh Ngọc xách lên như xách gà con, gió táp vào mặt mạnh đến nỗi mắt cũng không mở ra được. Theo bản năng, nàng níu lấy ống tay áo của Thẩm Thanh Ngọc để che chắn, khiến khóe mắt hắn giật giật mấy cái đầy khó chịu.

Trong khi đó Kỳ Như vẫn che mặt bằng tay áo khóc thút thít không ngừng. Thẩm Thanh Ngọc trời sinh ưa sạch sẽ, vì vậy chỉ có thể nắm lấy phần cổ áo còn sạch sẽ của Kỳ Như, sợ rằng vệt mực đen trên người nàng sẽ dính sang y phục của hắn.

Kỳ Như chỉ hận không thể chết quách đi cho xong! Bị Thẩm Thanh Ngọc nhìn thấy bộ dáng thảm hại này, nàng thà rằng Hứa Điều Điều giết mình cho rồi!

Thẩm Thanh Ngọc mang theo ba người một con hạc, chẳng mấy chốc đã tới trước cửa luật pháp đường. Đệ tử canh gác vừa thấy hắn đến liền vội vàng tiến lên hành lễ, giọng cung kính:

“Thẩm trưởng lão.”

"Ân." Thẩm Thanh Ngọc khẽ gật đầu xem như đáp lại, sau đó dẫn Kỳ Như, Hứa Điều Điều và Hằng Uyên đi thẳng vào tận cùng bên trong phòng.

Vừa bước vào Hứa Điều Điều lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao trùm. Đây đâu phải phòng bình thường, rõ ràng là nơi Thẩm Thanh Ngọc dùng để thẩm vấn phạm nhân! Trước mắt nàng là một loạt hình cụ vương đầy mùi máu tươi.

Cũng không biết có phải cố ý hay không, nhưng trên những hình cụ ấy vẫn còn máu tươi nhỏ giọt, tí tách, tí tách rơi xuống, tạo thành từng đóa huyết hoa trên mặt đất, đỏ thẫm đến chói mắt.

Hứa Điều Điều lập tức trở nên thành thật, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!

"Quỳ xuống."

Giọng nói lạnh lẽo của Thẩm Thanh Ngọc vang lên từ đỉnh đầu. Kỳ Như và Hằng Uyên không chút do dự quỳ xuống ngay lập tức.

Hai người một trái một phải quỳ xuống, chỉ riêng Hứa Điều Điều còn đứng trơ trọi giữa phòng, phá lệ nổi bật.

“Như thế nào? Còn muốn ta mời?”

Thẩm Thanh Ngọc lấy từ trong lòng ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau từng ngón tay, ánh mắt phượng khẽ quét qua.

Hứa Điều Điều lập tức linh hoạt quỳ xuống, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.

“Nói một chút đi vì sao trong tông lại ngang nhiên dùng binh khí đánh nhau?”

Giọng điệu của Thẩm Thanh Ngọc nghe như tùy ý, nhưng tay hắn lại thong thả vuốt ve sợi roi Thanh Ngọc tiên mới mua của Kỳ Như mà thưởng thức.

Kỳ Như cúi gằm mặt tay áo che chặt lấy khuôn mặt lem luốc sợ Thẩm sư thúc nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình.

Hứa Điều Điều thì khác nàng nhìn chăm chăm từng cử động của Thẩm Thanh Ngọc, từng động tác đều không sót một chi tiết.

Hằng Uyên với gương mặt bánh bao tròn trĩnh, đôi mắt mở to đầy vô tội, đáng thương hề hề nhìn Thẩm Thanh Ngọc.

Nói cho đúng Hằng Uyên và Thẩm Thanh Ngọc vốn cùng thế hệ. Thẩm Thanh Ngọc là đồ đệ của chưởng môn còn Hằng Uyên lại là cháu của chưởng môn. Việc hắn gọi Thẩm Thanh Ngọc là sư thúc chẳng qua chỉ là nể mặt và tôn kính mà thôi.

Nhưng trước mặt người ngoài Thẩm Thanh Ngọc tự nhiên không thể hiện bất kỳ sự thiên vị nào.

Quả nhiên vừa nghe xong lời cáo buộc của Hằng Uyên, Kỳ Như lập tức tức giận phản bác:

“Ngươi cái tên Chu nho kia! Đừng có ngậm máu phun người! Rõ ràng là tiện nhân này trộm roi của ta đem đi bán! Ta hỏi ngươi, Giang Nghiêu kia bán ra thứ gì, nàng có thể mua nổi sao? Còn nữa, hôm nay nàng dùng cái thứ pháp bảo quái dị kia đánh ta, nó từ đâu mà có?”

Cúi đầu căm phẫn Kỳ Như không hề nhận ra, ngay khi nàng gọi Hằng Uyên là "Chu nho," đáy mắt Thẩm Thanh Ngọc thoáng hiện lên một tia sát ý lạnh lẽo.

“Ta phi! Ngươi lỗ tai điếc à? Ta không có trộm roi của ngươi!”

Nghe Kỳ Như vừa bịa đặt chính nàng vừa sỉ nhục Hằng Uyên, Hứa Điều Điều lập tức nhảy dựng lên, lao thẳng vào nàng, túm lấy tay áo mà xé.

Chắn chắn chắn! Chắn cái quỷ!

Vẫn là vừa rồi ra tay quá nhẹ! Nếu hôm nay nàng có thần khí trong tay, nhất định phải khiến Kỳ Như trước sau đều nở hoa!

Nhưng vừa lao tới giữa chừng, Hứa Điều Điều bỗng khựng lại, bị treo lơ lửng giữa không trung.

Quay đầu nhìn quả nhiên cổ áo của nàng lại bị Thẩm Thanh Ngọc túm chặt.

Thẩm Thanh Ngọc với gương mặt yêu dã hoa lệ, lúc này lại lạnh lùng đến đáng sợ.

Hứa Điều Điều thấy tình thế không ổn, tròng mắt đảo nhanh định thử lại chiêu cũ giả ngất.

Nhưng chưa kịp hành động cằm nàng đã bị một bàn tay lạnh như băng giữ chặt, buộc nàng phải xoay mặt đối diện với hắn.

Thẩm Thanh Ngọc cúi sát tai nàng, giọng nói trầm thấp mang theo chút tà ý:

"Ngươi nếu dám ngất xỉu ta liền nhốt ngươi và Kỳ Như cùng một chỗ."

Hơi thở ấm áp của hắn lướt qua vành tai Hứa Điều Điều, khiến nàng lạnh sống lưng, cả người nổi da gà.

Nàng vội vàng nở một nụ cười lấy lòng ánh mắt ngập tràn cầu xin nhìn chủ nhân bàn tay đang nắm chặt số phận của mình Thẩm Thanh Ngọc.

"Nói mới nhớ ngày trước trên Thanh Ngô Phong, trước mặt bổn tọa tập kích Hứa sư điệt… chính là ngươi phải không?"

Hắn hờ hững ném Phất Vân tiên xuống đất, vừa vặn rơi ngay trong tầm mắt Kỳ Như.

Kỳ Như nhìn thấy tiên liền run rẩy kịch liệt sắc mặt trắng bệch.

"Ta hai ngày này vốn bận việc chưa định tìm ngươi tính sổ, nhưng không ngờ ngươi lại tự đưa mình tới cửa. Ác ý tập kích đồng môn, gây hấn sinh sự, còn cố ý khơi mào tông nội dùng binh khí đánh nhau phạt ba mươi roi. Ngươi nhận tội không?"

Kỳ Như không trả lời thân thể mềm nhũn, tê liệt ngã xuống đất. Giờ phút này ngay cả khuôn mặt đen thùi lùi bị Thẩm Thanh Ngọc nhìn chằm chằm, nàng cũng chẳng còn tâm trí để bận tâm.

Bên ngoài nghe thấy động tĩnh đệ tử lập tức tiến vào kéo nàng ra ngoài chịu hình.

Hứa Điều Điều nhìn kết cục của Kỳ Như không nhịn được mà run lên bần bật. Ác ý tập kích đồng môn cộng thêm tông môn dùng binh khí đánh nhau, bị phạt ba mươi roi… Vậy chẳng phải nàng và Hằng Uyên mỗi người cũng phải chịu mười lăm roi sao?!

Hiện tại gọi Khúc Liên Thù còn kịp không!!!

Từ lúc Kỳ Như mắng hắn là Chu nho, Hằng Uyên đã im lặng không nói một lời. Hứa Điều Điều không rõ lai lịch của hắn nhưng lại tin tưởng, xem hắn như sư huynh. Vậy mà chẳng những hắn không bảo vệ được nàng khỏi tay Kỳ Như, mà ngược lại còn được chính nàng ra tay cứu giúp đả kích này khiến lòng tự tin của hắn lung lay dữ dội.

“Sư thúc chuyện này do ta khơi mào Hứa sư muội chịu phạt, ta cũng sẽ cùng chịu.”

Hằng Uyên nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thanh Ngọc, giọng điệu nghiêm túc, ánh mắt kiên định. Hắn muốn giống như một nam nhân thực thụ, gánh vác toàn bộ hậu quả.

Lời này khiến Hứa Điều Điều cảm động đến nước mắt lưng tròng. Nhưng nhìn lại thân hình nhỏ bé của Hằng Uyên, nàng thực sự lo lắng chỉ e rằng một roi cũng đủ làm hắn gục ngã.

Dù sao nàng còn có vị sư phụ ôn nhu kia, chắc chắn sẽ không để mặc nàng chịu thiệt. Vì vậy Hứa Điều Điều vội nói:

“Sư thúc ngươi thả Hằng Uyên sư huynh đi. Nói cho cùng chuyện này chỉ là hiểu lầm. Nếu không phải do ngươi lấy roi của Kỳ Như thì đâu đến mức xảy ra chuyện lớn như vậy.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nghe Hứa Điều Điều đến nước này còn không quên chỉ trích mình, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười câu hồn đoạt phách.

“Hảo, nếu Hứa sư điệt đã khẩn thiết yêu cầu như vậy ta liền thả Hằng Uyên, còn ngươi… lưu lại chịu hình.”

“Hằng Uyên ngươi đi đi, đừng phụ lòng một phen hảo ý của Hứa sư điệt.”

Hằng Uyên vẻ mặt nôn nóng cứ thế bị Thẩm Thanh Ngọc vung tay áo nhẹ nhàng hất ra khỏi Luật Pháp Đường, không chút do dự.

Chỉ còn lại một mình Hứa Điều Điều đứng trong phòng, lạnh lùng trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Ngọc.

Hứa Điều Điều: ?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc