Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Điều Điều cùng Hằng Uyên vừa đi vừa nhìn, càng xem càng nhận ra bản thân quả nhiên là một kẻ nghèo rớt, thứ gì cũng không mua nổi.
Trái lại, Hằng Uyên lại chọn được một cây hải đường lưu ly thoa, nghe nói là do một vị chưởng môn nào đó của đại tông môn vì lấy lòng thê tử mà dùng chính thanh kiếm mình yêu quý nhất để luyện chế thành.
Người bán một nam tu ăn mặc hoa mỹ thao thao bất tuyệt kể về lai lịch của món bảo vật, lời lẽ trau chuốt đến mức như thể có hoa sen nở trên đầu lưỡi. Hứa Điều Điều đứng bên cạnh, lòng đầy hoài nghi. Nàng có cảm giác đây chẳng qua chỉ là một câu chuyện bịa đặt nhằm nâng giá bảo vật mà thôi.
Rốt cuộc kiếm tu chẳng phải đều xem kiếm như mạng sao? Làm sao có chuyện vì lấy lòng phu nhân mà luyện hóa kiếm thành trâm cài tóc chứ?
Nhưng Hằng Uyên chẳng hề chớp mắt, cũng không thèm mặc cả một câu, chỉ vung tay lên một cái, 500 khối thượng phẩm linh thạch liền bay đi như nước chảy. Nam tu bán thoa mặt mày hớn hở, tươi cười còn rạng rỡ hơn cả ánh linh thạch lấp lánh.
Đây chính là thế giới của tiên nhị đại sao?
Hứa Điều Điều ôm ngực, cảm giác tâm can quặn thắt từng cơn. Tu Tiên giới này đúng là quá mức tàn nhẫn!
Hằng Uyên thu hồi trâm cài vào nhẫn trữ vật xong liền quay sang nàng, đôi mắt chớp nhẹ, quan tâm hỏi:
"Điều Điều, nhìn nãy giờ mà vẫn chưa chọn được món vũ khí nào ưng ý sao?"
"A… Sư huynh, ngại quá, làm chậm trễ thời gian của huynh rồi. Ta muốn xem thêm một chút nữa."
Nàng nào không biết xấu hổ dám mở miệng nói thật rằng bản thân chẳng mua nổi thứ gì chứ!
Trên thực tế, hai người đã dạo quanh khá lâu, cũng ngang qua không ít quầy hàng bán vũ khí. Nhưng đừng nói đến pháp bảo cao cấp, ngay cả một món vũ khí bình thường nàng cũng không có đủ linh thạch để mua.
Lại một vòng đi dạo, cuối cùng hai người lại trở về phía trước một quầy hàng cũ. Nam tu tuấn tú sau quầy vừa liếc mắt lên, thấy hai người bọn họ, động tác sắp đứng dậy tiếp đón liền chững lại, sau đó dứt khoát ngồi xuống, thản nhiên cầm cuốn thoại bản đang đọc dở, lật sang trang tiếp theo.
Hứa Điều Điều liếc mắt nhìn thoại bản trên tay nam tu, bìa sách rồng bay phượng múa mấy chữ to rõ ràng: 《Bá đạo sư tôn yêu ta》.
Hằng Uyên dường như nhận ra sự khó xử của nàng, săn sóc lên tiếng: “Điều Điều sư muội, nếu thật sự thích, ta có thể cho ngươi vay trước.”
Hằng Uyên bị Triều Lộ nuôi dưỡng từ nhỏ, tính tình thiên chân, không hiểu sự đời. Một khi thích ai liền cảm thấy người đó chỗ nào cũng tốt, không chút phòng bị mà coi Hứa Điều Điều như bằng hữu chí cốt. Thấy nàng khó xử, hắn cũng thật lòng muốn hào phóng giúp đỡ.
Hứa Điều Điều cùng Hằng Uyên chẳng qua mới gặp mặt một lần, vậy mà hắn đã giúp nàng không ít. Nếu còn da mặt dày vay tiền nữa thì thật không biết xấu hổ, nàng vội vàng từ chối:
"Không có việc gì đâu, Hằng Uyên sư huynh. Đợi lát nữa ta trở về Thanh Ngô Phong xin sư phụ hỗ trợ, xem có thể nhờ người ứng trước cho hay không."
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng nàng đã sớm bắt đầu tính toán làm sao moi được mấy viên dạ minh châu từ Thanh Ngô Phong để đủ tiền mua thanh kiếm này.
Cẩu sư phụ kia ngày ngày ở trên đỉnh núi, dùng dạ minh châu để chiếu sáng, xa hoa lãng phí. Trong khi đó, đồ đệ ngheotnhư nàng lại phải khổ sở ở sườn núi, đến một thanh vũ khí phòng thân cũng mua không nổi. Nào có đạo lý như vậy chứ?
Huống hồ, cáo già kia nhớ thương chính là mạng nàng, Hứa Điều Điều đối với chuyện này không hề có chút áp lực đạo đức nào. Cướp của kẻ giàu giúp người nghèo chính là đạo lý đúng đắn nhất!
Hằng Uyên tức thì cảm thấy vị sư muội này thật quá đáng thương, đến cả một thanh vũ khí bình thường cũng phải khẩn cầu sư phụ ứng tiền mới có thể mua.
"Sư muội hà tất phải khách khí với ta như vậy, thanh kiếm này bao nhiêu tiền?" Hằng Uyên quay đầu, trực tiếp hỏi nam tu đang chìm đắm trong thoại bản.
Nam tu kia chậm rãi dời ánh mắt khỏi trang sách, dường như còn chưa hết ý vị câu chuyện. Sau khi xác nhận đây đúng là một vụ làm ăn béo bở, hắn mới cười tủm tỉm đáp:
"Đạo hữu, một ngàn khối linh thạch thượng phẩm."
"Được." Hằng Uyên sảng khoái lấy linh thạch từ nhẫn trữ vật ra, không chút do dự.
Hứa Điều Điều vừa định bước lên ngăn cản, lại nghe thấy một tiếng cười lạnh vang lên từ bên cạnh.
"Hứa Điều Điều, ngươi cũng thật có bản lĩnh, gặp ai liền vẫy đuôi lấy lòng! Gạt Thẩm sư thúc thì thôi đi, giờ ngay cả một tiểu đồng có tiền ngươi cũng có thể lừa gạt!"
Hứa Điều Điều theo phản xạ quay đầu lại. Cách nàng vài bước, Kỳ Như đang khoanh tay đứng đó, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
Đây chẳng phải chính là người hôm trước bị nàng nhục nhã mà chạy mất khỏi chỗ Thẩm Thanh Ngọc sao?
"Ta hỏi ngươi, Phất Vân tiên của ta đâu?" Kỳ Như bước nhanh lên, không chút khách khí túm lấy cổ áo Hứa Điều Điều.
Hóa ra ngày ấy sau khi mất roi, Kỳ Như lập tức quay lại lục soát khắp tiểu viện của Hứa Điều Điều, nhưng lật tung cả nơi đó cũng không tìm được bảo vật của mình.
Thẩm sư thúc làm người chính trực, tuyệt đối không thể nào lấy Phất Vân tiên của nàng ta. Như vậy, chỉ có thể là tiện nhân này đã lén giấu đi!
Kỳ Như tới Bất Thắng Lâu vốn là để chuẩn bị cho tông môn thí luyện sắp tới, dự định mua ít đan dược, đồng thời cũng muốn tìm xem có thể phát hiện tung tích của Phất Vân tiên hay không.
Quả nhiên, không phí bao nhiêu công sức, nàng đã gặp được Hứa Điều Điều!
Hai mắt Kỳ Như hừng hực lửa giận, ánh nhìn sắc bén như muốn đâm xuyên Hứa Điều Điều. Trong lòng nàng, chuyện này không cần phải nghi ngờ chắc chắn Phất Vân tiên đang nằm trong tay đối phương!
“Phất Vân tiên cái gì? Roi kia của ngươi là Thẩm Thanh Ngọc cầm đi. Ta thấy cũng chưa thấy qua.”
Hứa Điều Điều oan ức muốn chết, nàng căn bản chưa từng gặp qua cái roi nào của Kỳ Như!
“Ngươi dám bôi nhọ Thẩm sư thúc?”
Kỳ Như nghe thấy Hứa Điều Điều gọi thẳng tên đầy đủ của Thẩm Thanh Ngọc, nhất thời không phân rõ trong lòng là ghen ghét vì hai người kia thân mật, hay là tức giận vì bị trộm mất roi. Trong cơn nóng nảy, nàng giơ tay lên, muốn cho Hứa Điều Điều một bạt tai.
Hằng Uyên đứng bên cạnh vốn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng nhìn thấy nữ tử này hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của hắn, còn ngang nhiên khi dễ Hứa Điều Điều ngay trước mặt mình, nháy mắt liền nổi giận! Hắn không chút do dự, rút nhuyễn kiếm bên hông, lao tới chặn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






