Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn ta không thích Hứa Thanh Nghi, nhưng luôn có cảm giác bị đại ca đoạt nữ nhân, trong lòng cũng khó chịu như Hầu phu nhân.
Vốn Tạ Hoài An vẫn sống dưới bóng ma của đại ca Tạ Uẩn Chi, hiện tại ngay cả vị hôn thê đính hôn từ nhỏ của mình, tình nguyện gả cho đại ca phế nhân, cũng không chịu gả cho hắn ta, khiến hắn ta căm tức.
Nhưng mà hiện tại Hứa Thanh Nghi đã là đại tẩu, trước mắt bao người, Tạ Hoài An cũng chỉ có thể kính vị đại tẩu này.
"Nương, thời gian không còn sớm, có cần phái người đi thúc giục một chút hay không?" Tần thị nhìn sắc trời, nhịn không được nói một câu.
Vốn định tự mình làm mẹ chồng có thể uy phong, kết quả tốt rồi, đây đâu phải cưới con dâu vào cửa, rõ ràng là cưới một vị tổ tông.
Ngay cả bà ta cũng phải nhìn sắc mặt.
"Thiếu phu nhân tới." Nha hoàn cười tiến đến bẩm báo.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Hứa Thanh Nghi dưới sự vây quanh của nha hoàn và ma ma, không nhanh không chậm đi vào, quần áo đoan trang khéo léo, sắc mặt hồng nhuận tường hòa, rất ung dung.
Nhìn không ra một tia bất mãn đối với hôn sự này.
Lão phu nhân cả đêm không ngủ, chỉ vì lo lắng Hứa Thanh Nghi qua một đêm sẽ hối hận, trước mắt rốt cục an tâm.
Hứa Thanh Nghi đi tới trước đường, quỳ gối thỉnh an trưởng bối: "Thanh Nghi thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an phụ mẫu."
Sau đó lại nói: "Thanh Nghi đến muộn, để các vị đợi lâu, thật sự xin lỗi."
"Không sao, hôm qua ngươi bị kinh hãi." Lão phu nhân mỉm cười nói: "Ở trong viện của Uẩn Chi, còn thoải mái không?"
Hứa Thanh Nghi cười nói: "Không khác gì nhà mẹ đẻ ạ."
Nhất thời mọi người đều mỉm cười.
Từ khi Hứa Thanh Nghi xuất hiện, Tạ Hoài An liền không dấu vết mà dò xét đối phương, ánh mắt tràn ngập lạnh lùng cùng khinh thường.
Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, hắn ta luôn cảm thấy nữ nhân chất phác ít nói này giống như đã thay đổi.
Bề ngoài vẫn là mặt như hoa sen, khí chất nhàn nhã, lại nhiều hơn vài phần linh động tươi sống, cùng với ý vị nữ nhân mà trước kia không có.
Nghĩ đến mấy phần nữ tính này, có thể là đại ca cho, Tạ Hoài An không khỏi cảm thấy muôn vàn cảm xúc, tâm tình càng thêm không xong.
Hàn huyên vài câu, lão phu nhân nói: "Kính trà đi."
Ma ma đưa chén trà lên, nhiệt độ đều vừa vặn, có thể thấy được cẩn thận.
Hứa Thanh Nghi nhận lấy, kính trà cho lão phu nhân và cha mẹ chồng, sau đó nhận được lễ vật của ba vị trưởng bối, đều không tệ.
Mà nàng cũng đưa lên tú phẩm của mình, chuẩn xác mà nói là nguyên chủ Hứa nhị cô nương, tự tay làm.
Đường may tinh mịn, màu sắc xuất sắc, xứng đáng với một câu nữ hồng điển hình.
Quá trình kính trà này vô cùng thuận lợi, ngay cả Tần thị sinh lòng bất mãn cũng không dám làm khó.
Tiếp theo là các trưởng bối khác, Bình Dương Hầu phủ nhân khẩu không ít, Hầu gia là trưởng tử, dưới còn có nhị đệ tam đệ, đều ở tại Hầu phủ, chưa từng tách ra.
Hứa Thanh Nghi lần lượt gặp qua phu thê Nhị thúc Tam thúc, trao đổi lễ gặp mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


