Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ôi" Tô Văn Chi ngồi dưới mái hiên thở dài.
Anh ba Tô Văn Dân lập tức đi tới quan tâm: "Sao vậy em gái, có phải đói bụng rồi không? Muốn ăn gì anh ba mua cho em?"
Đã là ngày thứ tư kể từ khi trở về từ trạm y tế, Tô Văn Chi bị nhốt ở nhà để dưỡng sức, đừng nói là lên núi hái nấm, ngay cả việc cô muốn rót một cốc nước thì Tô Văn Dân cũng không đồng ý.
Nhìn thời gian làm nhiệm vụ trôi qua từng ngày, Tô Văn Chi vừa sốt ruột vừa bất lực.
Nhìn ánh mắt quan tâm của anh ba, Tô Văn Chi vừa định xua tay từ chối nhưng sau đó cô nhận ra đây là cơ hội để đuổi hắn đi, cô lập tức đổi giọng: "Em muốn ăn bánh nướng của tiệm ở trấn trên."
Đi đến trấn trên mất ít nhất hai tiếng đồng hồ, tiệm bánh nướng đó lại đông khách, thường xuyên phải xếp hàng, để hoàn thành nhiệm vụ, cô đành phải làm phiền anh ba một chút.
"Được rồi, em ở nhà ngoan nhé, anh ba đi mua cho em ngay!" Tô Văn Dân vui vẻ đáp lời, sải những bước dài ra khỏi cửa.
Tô Văn Chi thấy người đã đi xa, cô lập tức quay về phòng thay một đôi giày nhẹ, khóa cửa rồi chạy thẳng đến phía sau núi.
Những nơi gần chân núi thì nấm đã bị hái sạch từ lâu, Tô Văn Chi không có kinh nghiệm, đi cả buổi trời chỉ hái được vài cây nấm nhỏ, hệ thống lập tức thu hồi.
Tô Văn Chi sốt ruột vô cùng, tệ hơn nữa là cơ thể cô quá nặng nề, đi một đoạn đường ngắn đã phải dừng lại nghỉ một lúc, hiệu suất quá thấp.
Thời gian trên bảng điều khiển hệ thống đã trôi qua một tiếng rưỡi, mặc dù chưa đủ một cân nấm nhưng để chắc chắn, Tô Văn Chi vẫn quyết định về nhà trước.
Khi về đến nhà, quần áo cô đã ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào người, tỏa ra mùi khó chịu. Không còn cách nào khác, Tô Văn Chi quyết định lau người và thay quần áo.
Vừa cởi được hai cúc áo, cô đã nghe thấy tiếng động ở trong viện.
Người kia chớp chớp mắt.
Tô Văn Chi cũng chớp mắt.
Ba giây sau, người kia mới phản ứng lại, vội vàng nhắm mắt lại: "Xin lỗi, tôi vào nhầm phòng rồi!" Người đó lùi lại một bước đóng cửa phòng lại.
Tô Văn Chi:...
Vậy nên, vừa rồi là, cô bị nhìn lén sao?
"Á!" Bên ngoài truyền đến một tiếng kinh hô: "Cậu là ai? Cậu muốn làm gì! Sao cậu lại đi ra từ phòng riêng của con gái tôi!"
Tô Văn Chi nghe vậy, hỏng rồi, mẹ cô vừa về đến nhà, chắc chắn là hiểu lầm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










