Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mấy ngày nay, Tô Văn Chi vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để kiếm được tiền, cải thiện tình hình gia đình. Thế nhưng cô không biết rằng, một loạt các sự việc xảy ra sau đó khiến kế hoạch kiếm tiền của cô liên tục bị trì hoãn, mãi đến nửa năm sau mới có cơ hội thực hiện.
"Mẹ ơi, anh ba đi mua bánh nướng cho con, chắc cũng sắp về rồi, hay là chúng ta đợi anh ấy?" Tô Văn Chi nghĩ đến anh ba xui xẻo thì yếu ớt lên tiếng.
"Không đợi! Thằng nhóc thối còn muốn ăn cơm sao? Tôi không đánh chết nó là may rồi!" Triệu Tú Tú nhắc đến đứa con trai không khiến người ta yên tâm này là tức giận.
Những người còn lại nghe Tô Văn Chi nhỏ giọng giải thích thì biết được đầu đuôi câu chuyện, sau đó im lặng cầm bát đũa lên.
Ừm, hôm nay ăn nhiều một chút, không cần để phần cho em trai nữa.
Tô Văn Chi nhìn cháo trứng rồi đẩy ra xa: "Chị dâu cả, chị dâu hai ăn đi, em muốn để bụng ăn quả vải!"
Tiền Tiểu Lan và Ngô Lệ Phương nhìn nhau rồi lại nhìn về phía Tô Văn Chi, lo lắng hỏi: "Chi Chi à, em không khỏe sao?"
Phải biết rằng, Tô Văn Chi luôn ăn rất nhiều, chỉ một chút cháo trứng này chỉ cần ba năm thìa là hết. Hơn nữa, cháo trứng nhỏ giọt dầu mè luôn là món Tô Văn Chi thích ăn nhất, từ nhỏ đến lớn ăn mười mấy năm vẫn không thấy ngán.
Vì vậy, khi nghe Tô Văn Chi không ăn cháo trứng, mọi người vô thức nghĩ rằng cô không khỏe.
Tô Văn Chi lắc đầu: "Trời nóng quá, ăn không vô nên chỉ muốn ăn chút hoa quả."
Ngồi đối diện Tô Văn Chi là Triệu Tú Tú vẫn không yên tâm, cô đứng dậy đưa tay sờ lên trán cô, xác nhận con gái không sốt thì mới ngồi xuống: "Tối mẹ sẽ làm cho con một bát nữa, để nguội trước, đảm bảo không nóng!"
Nói xong lại bưng bát cháo trứng lên, chia đôi đổ vào bát của Tiền Tiểu Lan và Ngô Lệ Phương.
Mọi người ăn được một nửa, Tô Văn Dân xách mấy túi đồ chạy về nhà: "Em gái, anh còn mua cho em một quả dưa hấu, em xem to không? Anh chọn quả to nhất ở quầy!" Giọng điệu như một công thần đang khoe chiến công.
Nếu là trước đây, Tô Văn Chi chắc chắn đã phấn khích chạy ra đón và khen ngợi hết lời, hôm nay thì...
Tô Văn Chi liếc nhìn Triệu Tú Tú rồi cúi đầu xuống, giả vờ không nghe thấy. Tay cầm đũa của Triệu Tú Tú nổi gân xanh nhưng vẫn bình tĩnh bảo con trai thả dưa hấu xuống giếng để ngâm.
Tô Văn Dân vui vẻ đáp một tiếng vào phòng bếp lấy một cái giỏ, thả dưa hấu vào đó, rồi treo xuống giếng. Làm xong, đang định ăn cơm thì Triệu Tú Tú lại bảo Tô Văn Dân rửa nồi và đun nước nóng.
Sau khi Tô Văn Dân bận rộn xong xuôi, nhìn vào nồi canh hầm thì thấy nước canh đã bị anh cả Tô Văn Cường dùng bánh ngô chấm hết sạch, đáy nồi sạch đến mức có thể soi thấy mặt.
Gãi gãi gáy, Tô Văn Dân cũng không tức giận, nghĩ lát nữa sẽ có dưa hấu ăn, vừa rồi ở phòng bếp còn thấy quả vải, hắn cũng thích ăn quả đó.
Ngây ngốc cười một lúc, Tô Văn Dân định quay về phòng đọc sách.
Đúng vậy, chính là cuốn sách mà hắn nhờ Giang Hàn Học giúp mình lén nhét dưới gối, hì hì.
"Mẹ, con về ngủ trước nhé!" Tô Văn Dân bưng một đĩa quả vải từ phòng bếp, định về phòng.
Tô Văn Chi nhìn Tô Văn Dân vẫn chưa nhận ra điều gì, thấy anh trai mình đúng là không bình thường.
Ừm, nếu không phải không bình thường thì cũng không làm ra chuyện nhờ thanh niên trí thức mới đến mấy ngày, giúp mình đưa cuốn sách như vậy về nhà, còn nói nhầm vị trí phòng như vậy chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










