Chúng ta ở xa, lỡ có chuyện không đến kịp thì còn có họ giúp. Nhớ viết thư thường xuyên, địa chỉ con nhớ rồi chứ? Không nhớ cũng không sao, mẹ đã viết mấy tờ giấy nhét trong hành lý, số điện thoại cũng vậy. Đừng tiêu xài phung phí, của cải đừng để lộ ra... nhưng con keo như thế này chắc cũng không...”
Ừ thì, hình tượng “cô nàng keo kiệt” của Thanh Mạch coi như là đóng đinh luôn rồi. Cô không hề thấy phiền, chỉ thấy sống mũi cay cay. Chuyến đi này, không biết bao giờ mới được gặp lại cả nhà.
Tới ga tàu, nơi đây còn rất đơn sơ, người tiễn có thể lên tận sân ga. Dù đã đi sớm, bên trong vẫn khá đông. Thanh Mạch đến báo danh ở bàn tiếp nhận thanh niên tri thức, lấy vé tàu rồi quay lại với gia đình.
Mẹ Tô nhờ bố và anh đứng chắn, rồi lôi từ ngực áo ra một chiếc túi vải căng phồng, nhét vào tay con gái: “Mẹ, nhiều quá... mẹ giữ lại chút đi.” Thanh Mạch nhỏ giọng.
“Biết con sẽ không nhận nên mẹ mới để đến phút cuối. Con đi một mình, ở đâu cũng cần tiền. Nhà mình vẫn còn, vẫn có lương.”
“Đúng đó, con cầm đi.” Bố Tô nói thêm.
“Vâng...” Thanh Mạch đỏ mắt nhận lấy. Cô biết chắc nhà chẳng để lại bao nhiêu.
Anh trai cũng quay lại, đưa một bọc vải khác.
“Hu hu, con không muốn rời xa mọi người...” Cô bật khóc.
“Ngốc ạ.” Mẹ khẽ xoa đầu con gái, mắt cũng đỏ hoe.
Bố và anh đứng bên cạnh, lặng lẽ lau nước mắt. Tiếng loa gọi tập hợp vang lên, cắt ngang khoảnh khắc ấm áp. Thanh Mạch lau nước mắt, theo gia đình ra chỗ tập trung.
“Tam Xoa Hà, Tô Thanh Mạch đúng không? Sang bên kia xếp hàng.” người phụ trách, Thẩm Cương, nhìn cô thêm mấy lần. Tam Xoa Hà là nơi hot, năm nay chỉ có hai suất, ở đây mới có một.
Điểm danh xong, ông dặn: “Mười phút nữa tàu đến, mọi người tranh thủ chào gia đình, lên tàu nhớ tìm đúng ghế.”
Cả nhóm tản ra.
“Em lên trước tìm chỗ, bọn anh sẽ đưa hành lý qua cửa sổ cho.” anh trai nói, nhìn đống đồ dưới chân mà lo.
Ừm... đúng là hơi nhiều thật. Mạch Mạch cũng bắt đầu lo.
“Thôi đến nơi tính tiếp vậy.” Mẹ Tô thở dài.
“Đấy, con đã nói là nhiều mà mọi người cứ bảo không.” Thanh Mạch hất mặt.
“Ừ ừ, em nói đúng.” cả nhà bật cười.
Tiếng hô “Tàu đến rồi!” vang lên. Chiếc tàu xanh cũ kỹ chậm rãi tiến vào.
“Bố, mẹ, anh... con đi đây.” cô bịn rịn bước lên.
Cửa sổ hơi nhỏ hoặc là hành lý quá to, anh trai phải cố lắm mới nhét vào được. Ngồi đúng chỗ cạnh cửa sổ, Thanh Mạch vừa có thể trò chuyện với gia đình, vừa thấy mấy bạn tri thức khác cũng dần ngồi xuống. Người phụ trách lại điểm danh một lần nữa.
“Tút... tút... tút...” Tàu bắt đầu chuyển bánh.
“Bố, mẹ, anh... con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, mọi người yên tâm!” Thanh Mạch vừa khóc vừa hét.
“Nhớ viết thư!” Tiếng anh trai vọng lại.
Nước mắt trên sân ga cũng tuôn rơi.
“Cậu với gia đình tình cảm ghê.” Vương Hiểu Hồng ngồi bên cạnh mỉm cười nói.
“Ừ, rất tốt.” Thanh Mạch đỏ mắt, gật đầu thật mạnh.
Khung cảnh bên ngoài lùi nhanh, từng chút rời xa nơi quen thuộc. Ai nấy đều thấy lòng nặng trĩu.
Cuối cùng, người phá vỡ bầu không khí im lặng lại là cô gái tóc ngắn, đôi mắt phượng dài hẹp ngồi đối diện. Cô mỉm cười giới thiệu: “Các đồng chí, chào mọi người, mình tên là Lý Cúc, Lý trong Mộc Tử, Cúc trong hoa cúc, năm nay 17 tuổi, được phân về thôn Cửa Liễu, huyện Thuận An.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
