Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư 70, Phản Diện Lại Là Người Trọng Sinh? Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

“Tiểu Soái, hôm nay bán hàng lời bao nhiêu?” cô hỏi, giọng đầy nhàn nhã.

“Hôm nay lời ròng 548 tệ.” Tiểu Soái đáp, nghe ra có chút hứng khởi, quỹ đen lại tăng thêm.

“Ừ, 548 tệ, tương đương 54,8 tệ tiền thật... cũng không nhiều lắm.”

Thanh Mạch cảm thấy mình vừa tìm được một con đường kiếm tiền mới. Lần sau ra trấn có thể ghé chợ đen thử. Nhưng hàng trên Nhân Đào mỗi ngày đều làm mới ngẫu nhiên, cần tích trữ nhiều hơn.

"Tiểu Soái, cậu thấy ý này thế nào?"

“Cũng được nhưng cô phải cẩn thận, đó là chợ đen đấy!” Tiểu Soái hơi lo.

"Không còn có cậu trông chừng sao?" Ban đầu cô cũng chẳng muốn dây vào chợ đen thời này, lỡ bị bắt thì xuống nông trường, bị đấu tố cũng không phải chuyện đùa. Nhưng tiền thì quá hấp dẫn.

Kiếm tiền trong game thôi, biết đến khi nào mới được một triệu.

“Được rồi...” Nghĩ đến tốc độ kiếm tiền hiện tại, Tiểu Soái đành đồng ý.

Nó vẫn thấy lạ: nhiệm vụ này đâu có yêu cầu kiếm tiền ngoài đời đâu nhỉ???

"Gương có thể bán, chậu men sứ cũng được, đồng hồ, son môi, nước hoa, xà phòng, không, xà phòng không lời, găng tay thì được..." Cô ngồi tính toán danh sách hàng hóa.

"Cũng chẳng nhiều nhỉ..."

"A, mình quên mất còn cửa hàng tổng hợp!"

Thanh Mạch tự vỗ vào trán, làm Vương Hiểu Hồng giật mình: “Mạch Mạch, cậu sao vậy?”

“À, không sao, nước nguội rồi, mình mải ngâm quên mất.” Nói xong, cô lau chân, xách chậu ra ngoài.

Thấy không có chuyện gì, Hiểu Hồng lại nằm xuống. Rửa sạch chậu men, đặt dưới gầm giường, Thanh Mạch cũng leo lên giường. Từ khi đến đây, cô sống điều độ hơn hẳn, tuy tối nào cũng phải kiếm tiền nhưng hầu như trước 11 giờ đã ngủ.

Sắc mặt cũng tốt hơn, dù vẫn là gương mặt ấy, nhưng so với Thanh Mạch ở hiện đại thường xuyên thức khuya, ăn uống thất thường thì giờ trông tươi tắn hơn nhiều. Cô mở bảng điều khiển, vội vàng vào cửa hàng tổng hợp xem. Trước đây ở đó bán nhiều nguyên liệu thực phẩm dùng để mở quầy ăn sáng ở ga tàu và đạo cụ nhiệm vụ.

Giờ không còn nhiệm vụ, không biết còn bán không. Thấy danh sách hàng, cô thở phào: "May quá, vẫn còn, có thể bán được."

“Ơ? Mình đâu có giữ lại chức năng này mà?” Tiểu Soái ngạc nhiên, quầy ăn sáng đã bỏ mà nguyên liệu vẫn còn.

"Đúng lúc quá còn gì, thêm một nguồn thu nữa." Thanh Mạch chẳng bận tâm.

“Ừ thì...” miễn kiếm ra tiền là được, Tiểu Soái cũng lười nghĩ nhiều.

Trong cửa hàng vẫn bán: cháo bát bảo, sữa, bột mì, xúc xích, bắp, thịt gà chiên, rau xà lách, rau mùi, trứng gà, bánh bao thịt, tiểu long bao, bánh bao đậu đỏ, khoai lang...

Ôi trời ơi, sao lại quên mất còn có siêu thị nhỉ? Có cái này thì đâu còn lo thiếu tiền, chẳng cần phải ép mình ăn uống kham khổ nữa. Tô Thanh Mạch lập tức cảm thấy sau này mình có thể sống thoải mái hơn một chút. Quầy bánh nướng, bánh kẹp sốt, gà rán... chờ chị đây!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc