“...” Nói như không nói. Nhưng miệng ngọt thật, biết khen “chị đẹp” nữa cơ.
Vừa vào đồn, đã thấy người phụ nữ trưa nay cùng con trai ăn cơm đang ngồi ở sảnh, lo lắng nói gì đó với công an” “Mẹ! Mẹ ơi!” vừa thấy ngừi phụ nữ, thằng bé lập tức chạy lại.
Người phụ nữ quay đầu, nhận ra con trai, cũng lao tới ôm chầm lấy, hai mẹ con khóc òa: “Con ngoan... mẹ sợ không tìm thấy con nữa... hu hu...”
Một công an đang làm việc tiến lại: “Chào các đồng chí, tôi là Triệu Lạc Dương, công an thị trấn Xích Hương. Các đồng chí là...?”
“Chúng tôi là thanh niên tri thức ở Tam Xoa Hà. Lúc đi đường bắt gặp hai người này định bắt cóc trẻ con, nghi là bọn buôn người nên giữ lại.” Diệp Tùy Vân chỉ hai kẻ bị trói.
“Không sao, miễn tìm được cháu là tốt rồi.” Tô Thanh Mạch ôm nhẹ cô ấy, xót xa khi thấy dáng vẻ rã rời ấy.
Làm lời khai xong, họ ngồi chờ kết quả, cũng nghe được chuyện thằng bé bị lạc: “Cháu đòi ăn kẹo, tôi dẫn đi mua, người hơi đông, tôi cũng không để ý. Ai ngờ vừa trả tiền xong quay lại thì con mất.” Cô ấy kể, giọng run run.
“Em gái, chị làm ở khoa sản bệnh viện nhân dân, tên Tô Mẫn, cứ gọi chị là chị Mẫn. Các em cứu con chị, sau này có việc gì cứ tìm chị, chị lo cho.” Tô Mẫn nói chắc nịch.
“Chị đừng khách sáo, chỉ là tiện tay thôi.” Tô Thanh Mạch vội xua tay.
“Em là Tô Thanh Mạch, đây là Diệp Tùy Vân, còn kia là Cao Khoa Dương, chúng em đều là tri thức ở Tam Xoa Hà.”
“Cảm ơn đồng chí Diệp, đồng chí Cao.” Tô Mẫn cúi người thật sâu.
“Đừng, đừng vậy.” Tô Thanh Mạch vội đỡ.
“Ôi, em cũng họ Tô à, thế là đồng tộc rồi. Có gì cứ tìm chị. Lạc Lạc, mau cảm ơn dì đi.”
“Cảm ơn chị.”
“Gọi là dì.”
“Không, đây là chị.” thằng bé bĩu môi, không chịu đổi.
“Thôi thôi, chị Mẫn, cứ để cháu gọi thế đi.”
“Lạc Lạc, đã gọi chị ấy là chị, thế bọn anh là gì?” Cao Khoa Dương ngồi xuống trêu.
“Cảm ơn anh Cao, cảm ơn anh Diệp.” thằng bé ngoan ngoãn đáp.
“Ừ, Lạc Lạc ngoan.” Cao Khoa Dương cười mắt cong.
“Ừ.” Diệp Tùy Vân cũng gật nhẹ.
Lúc này, Triệu Lạc Dương từ phòng thẩm vấn bước ra, mặt nghiêm lại.
“Đồng chí Triệu, có chuyện gì vậy?” Tô Mẫn hỏi.
“Hai người các đồng chí bắt đúng là bọn buôn người, và đã thành công nhiều lần. Cảm ơn các đồng chí đã bắt được, cung cấp manh mối cho chúng tôi.”
“Vậy thì tốt, hy vọng cứu được các cháu khác nữa.” Diệp Tùy Vân nghiêm giọng.
Nghe còn có trẻ bị bắt, Tô Thanh Mạch tức muốn xông vào đánh chúng thêm mấy cái, ước gì tóm hết lũ này ngay lập tức.
“Chúng tôi sẽ cố, mong kịp trước khi chúng chuyển các cháu đi.” Triệu Lạc Dương đáp.
“Vậy chúng tôi xin phép đi, để các anh làm việc.” Tô Thanh Mạch yên tâm hơn khi biết kết quả.
“Được, đi đường cẩn thận.”
“Mạch Mạch, tới nhà chị chơi nhé?” Tô Mẫn mời.
“Gần bốn giờ rồi.” Diệp Tùy Vân liếc đồng hồ nhắc.
“Thôi, muộn rồi, bọn em phải về.” Tô Thanh Mạch khéo léo từ chối.
“Vậy lần sau lên thị trấn nhất định tới tìm chị nhé. Nhà chị ở khu tập thể Ủy ban thành phố, tòa 5, tầng 3, phòng thứ hai từ trong ra. Hoặc tới bệnh viện tìm chị cũng được.” Tô Mẫn lưu luyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


