Anh vội vàng dời mắt, khẽ ho một tiếng: “Khụ, khụ... Sắp trưa rồi, đi thôi, chúng ta cũng đi ăn.”
Nhà ăn quốc doanh! Nghe nói đồ ăn ở đây vừa ngon vừa nhiều. Đôi mắt Tô Thanh Mạch sáng rực, hối thúc Diệp Tùy Vân mau đi. Cô vui đến mức bước chân cũng líu ríu, chỉ mong lập tức tới nơi.
Đến nhà ăn quốc doanh, người ăn cơm vẫn đông, phải xếp hàng ngoài cửa chờ gọi món. Cô nhìn quanh, không thấy ai ở ký túc xá thanh niên tri thức, chắc họ ăn xong về rồi.
Bên quầy treo một tấm bảng đen nhỏ, ghi thực đơn bữa trưa: món mặn có thịt kho tàu, gà kho khoai tây; món chay có cà tím kho dầu, rau tần ô xào; ngoài ra còn có bánh bao nhân thịt, mì sợi, màn thầu và cơm trắng.
“Lấy một phần thịt kho tàu, thêm cà tím, rồi hai lạng cơm nhé?” Tô Thanh Mạch đề nghị, muốn thử xem món ở đây có ngon hơn trong game không.
“Được, chỉ thế thôi à? Còn muốn ăn gì nữa không?” Diệp Tùy Vân hỏi.
“Chỉ thế thôi, nhiều quá ăn không hết.” Cô lắc đầu, định đi xếp hàng.
Diệp Tùy Vân giữ cô lại: “Để tôi xếp, em tìm chỗ ngồi trước đi, tay còn xách đồ kìa.”
“Vậy tôi đi trước.” Vừa trả lời, Tô Thanh Mạch vừa lấy tiền và tem lương thực nhét vào tay anh. Nhét xong thì chạy ngay, sợ anh không nhận.
Cô lim dim tận hưởng, thầm nghĩ: phải mua thêm ít để vào ba lô, dành ăn dần.
Diệp Tùy Vân cũng bị cô lây hứng, gắp một miếng nếm thử ừm? Đúng là ngon, sao trước đây mình không nhận ra?
No nê xong, Tô Thanh Mạch ngả người ra ghế, xoa cái bụng căng tròn. Bỗng thấy bàn đối diện có một cậu bé chừng sáu bảy tuổi, mập mạp, đang ăn thịt kho tàu ngấu nghiến, nước sốt lem nhem khắp mặt. Mẹ cậu vẫn ngồi bên nhắc ăn chậm thôi.
“Phì” Tô Thanh Mạch không nhịn được bật cười.
“Sao vậy?” Diệp Tùy Vân đang xử lý nốt phần cơm ngẩng lên hỏi.
“Không có gì, thấy cậu bé đối diện đáng yêu thôi.” Cô nhất quyết không thừa nhận là mình đang “cười trộm” cậu nhóc.
Diệp Tùy Vân nhìn theo hướng cô, quả thật... có hơi đáng yêu. Anh không nhận ra, từ khi gặp Tô Thanh Mạch, bản thân ngày càng trở nên sống động hơn.
Ăn xong, Tô Thanh Mạch muốn dạo quanh thị trấn, Diệp Tùy Vân cũng vui vẻ làm người dẫn đường. Trước khi đi, cô mua năm cái bánh bao thịt làm bữa tối. Thịt kho thì chịu, không mang hộp cơm, khó gói lại, hơn nữa có Diệp Tùy Vân ở đây, không tiện cho vào ba lô.
Vừa đi, Diệp Tùy Vân vừa giới thiệu về thị trấn. Thị trấn nhỏ thôi, có bưu điện, nhà ăn quốc doanh, cửa hàng hợp tác xã, hiệu sách Tân Hoa, trạm lương thực... và một ngôi trường chung cho tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông.
Phía bắc có nhà máy chế biến thịt và xưởng dệt, phía nam là nhà máy thép, phía tây có trạm thu mua phế liệu. Nắm được bố cục thị trấn, lần sau cô có thể tự đi một mình.
Đi được một đoạn, bỗng nghe tiếng khóc gào: “Waaaaa... Cháu không đi! Không đi! Waaaaa...”
Phía trước có một đám đông đang vây quanh. Tô Thanh Mạch cũng chen lên xem. Thấy một người phụ nữ trung niên đang lôi một cậu bé vừa khóc vừa giãy, nói với mọi người: “Thằng bé cứ đòi ăn thịt, tôi không mua, nó khóc. Nhà tôi khó khăn, thật sự không mua nổi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


