“He he... tôi đâu có rảnh. Cả công trình mất 10 tiếng, tôi lấy đâu ra thời gian ngồi canh mãi. Với lại, nếu tôi không kiếm đủ tiền, nhiệm vụ của anh cũng xong đời! Thế nên anh phải giúp tôi!” Tô Thanh Mạch vừa cười vừa đe dọa.
“Ha ha, giờ hối cũng muộn rồi.”
“Hu hu hu... cô bắt nạt hệ thống này.” 001 khóc lóc trong đầu cô, nhưng Tô Thanh Mạch lơ luôn.
Sáng nay làm việc quá mệt, cô ngủ luôn trong tiếng than thở của nó. Đến khi tỉnh dậy, 001 đã chịu nhún” “Tôi đồng ý giúp cô, đồ xấu xa!”
Tô Thanh Mạch suýt bật cười, nhưng kìm lại giờ mà cười chắc nó phát cáu mất. Cố nhịn thôi, sắp có lao động miễn phí rồi.
"Yên tâm, Tiểu Soái, tôi sẽ trả công cho cậu." Cô ngáp dài nói.
“Thật chứ?” 001 hơi ngập ngừng. Có tiền nghĩa là có năng lượng, mà có năng lượng thì vào cửa hàng hệ thống mua đồ được.
"Thật! Tiểu Soái, cậu giúp tôi trông công trình, bày quầy bán hàng, lợi nhuận tôi chia cậu một phần mười. Cả trang trại, nông trại, cậu cũng giúp tôi trông, lời tôi cũng chia cậu một phần mười." Tô Thanh Mạch vừa đánh vừa xoa.
“Được! Cô tốt thật!” 001 mừng rỡ. Ha ha, nó cũng sắp thành hệ thống giàu có rồi. Đúng là kiểu “bị bán còn giúp đếm tiền”.
“Khoan... sao cô gọi tôi là Tiểu Soái?” 001 chợt nhận ra.
"Tên tôi đặt cho cậu đấy, nghe ngầu chưa? Rất hợp với một hệ thống xuất sắc, thông minh, lịch lãm như cậu !"
Cô chẳng thèm thú nhận là mình nhớ đến câu “Chú ý nhìn, người đàn ông này tên Tiểu Soái...” rồi nổi hứng đặt bừa.
“Cũng... cũng được, cứ gọi thế đi!” 001, à không, Tiểu Soái, bắt đầu lâng lâng.
Trưa tháng tư, nắng không gắt lắm, nhưng Tô Thanh Mạch vẫn đội mũ rơm phải bảo vệ gương mặt xinh đẹp của mình. Ra ruộng, cô lấy đôi găng bảo hộ mẹ chuẩn bị sẵn để đeo. Rút kinh nghiệm buổi sáng, cô chẳng muốn chạm tay vào phân bón nữa, lại còn bị nóng rát lòng bàn tay.
Vương Tiểu Hồng thấy cô đeo găng, thầm khen thông minh lẽ ra mình cũng phải mang theo. Thấy Tiểu Hồng nhìn chăm chăm, Tô Thanh Mạch tháo găng tay bên trái đưa cho cô: “Nè, đeo vào, một tay rải là đủ.”
“Wow, cảm ơn Thanh Mạch, cậu tốt quá.”
“Không có gì, làm việc thôi.”
Rải được một nửa, Tô Thanh Mạch rủ Tiểu Hồng nghỉ. Ngồi dưới tán cây, cô mở game xem khoai tây và hai con bò thế nào. Khoai tây đã qua giai đoạn nảy mầm, vào thời kỳ sinh trưởng chắc chẳng mấy chốc là thu hoạch được.
Ôi chết, hôm qua quên dắt bò về chuồng Ơ, trông như chúng ở khu chăn thả vẫn ổn nhỉ, hay là cứ để ngoài luôn?
“Không được! Kẻ trộm bò đấy!” Tiểu Soái lập tức ngăn.
"Trộm bò? Thật có chuyện đó à?" cô suýt sặc nước bọt.
“Trước đây cô ngủ trên ghế dài công viên cũng từng bị trộm rồi...”
"Thôi đừng nhắc..."
Đúng là quá khứ đen tối mới chơi ga xém xíu chết đói, nghèo đến mức không mua nổi đồ ăn tăng no. May mà giờ bỏ tính năng đó rồi.
"Được rồi, vậy nhớ dắt chúng về chuồng nhé." Cô giao việc cho Tiểu Soái.
Ừm, có người làm giúp đúng là nhàn. Thấy Lưu Ngọc Lan đang uống nước, cô cũng thấy khát mới nhớ ra mình chẳng có kinh nghiệm lẽ ra phải mang chai nước ra ruộng.
Công việc không nhiều, nhanh chóng là xong, trời còn chưa kịp lặn. Tô Thanh Mạch cùng mọi người theo Lý Phương và Lưu Ngọc Lan mang dụng cụ trả về kho, rồi đến chỗ ghi công để đăng ký công điểm, xong xuôi cả nhóm mới thong thả quay về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


