Vấn đề là cô còn chưa khôi phục được ký ức của nguyên chủ, ngay cả cảm giác ân ái là gì cũng không biết mà đã mang thai rồi, chẳng lẽ cô lại sinh sản vô tính hay sao?
Phàn Hoa trả tám hào tiền khám bệnh, lặng lẽ ngồi trên ghế dài bên ngoài bệnh viện, cô cần bình tĩnh lại, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
Nghĩ đến việc sinh con, Phàn Hoa có chút sợ hãi, bây giờ là thập niên bảy mươi, không chỉ không có thuốc giảm đau mà điều kiện y tế cũng chưa phát triển, mang thai sinh nở chắc chắn sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn.
Quan trọng nhất là ở thời đại này, việc chưa kết hôn mà đã có thai sẽ không được xã hội chấp nhận, nếu người ngoài biết được thì chỉ bằng lời đàm tiếu cũng đủ khiến cô sống không nổi, còn hộ tịch của con cái nữa, sinh con cần phải có giấy chứng nhận sinh, hiện tại ngay cả bản thân cô cũng chưa có chỗ dung thân, chẳng lẽ lại để chúng trở thành những đứa trẻ không hộ khẩu sao?
Cô dùng tay nhẹ nhàng xoa bụng, một cảm giác kỳ diệu dần dâng lên trong lòng, trong bụng cô bây giờ lại đang có hai đứa nhỏ! Trên thế giới này, cô không có người thân, chỉ có những đứa trẻ trong bụng là máu mủ ruột thịt của cô.
Đột nhiên, ánh mắt cô từ lo lắng băn khoăn trở nên kiên định dũng cảm...
Phàn Hoa hít sâu một hơi, quyết tâm, vẫn phải sinh con! Cô không quan tâm đến ánh mắt và lời bàn tán của người khác, còn chuyện hộ khẩu, sau này sẽ từ từ nghĩ cách!
Dù sao trong bụng cũng là hai sinh mệnh đang sống, hơn nữa trong sách, hai đứa trẻ song sinh này sau khi lớn lên đều rất ưu tú.
Khi đọc đến đoạn này, Phàn Hoa đã từng tiếc nuối cho nguyên chủ. Thật sự là chết quá sớm!
Nếu nguyên chủ không chết sớm, cặp song sinh ưu tú với ngoại hình, trí tuệ và EQ đều cao như vậy sao lại rơi vào tay nữ chính Tạ Ngọc Đình được? Nguyên chủ hoàn toàn có thể dựa vào con mà được nâng đỡ, sống nửa đời sau an nhàn sung sướng!
Cặp song sinh trong bụng không chỉ mang lại phúc khí cho nữ chính Tạ Ngọc Đình, còn khiến nam chính Hà Tư Nghiêm càng thêm yêu chiều cô ta, lại còn trực tiếp giải quyết vấn đề hiếm muộn của Tạ Ngọc Đình, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!
Nhưng khi đọc tiểu thuyết, cô thật sự không thích nam chính Hà Tư Nghiêm, chủ yếu là cô không thích kiểu đàn ông như vậy. Trong tiểu thuyết, tác giả đã nhiều lần dùng hai từ "ôn văn nho nhã", "cao lãnh cấm dục" để miêu tả Hà Tư Nghiêm.
Nói cái gì mà Hà Tư Nghiêm khí chất nho nhã, là đóa hoa cao lãnh, nhưng Phàn Hoa lại vô cớ nghĩ đến cụm từ "ôn văn bại hoại".
Cô thật ra thích kiểu người nhiệt tình chủ động hơn một chút, tốt nhất là còn có chút bất cần đời. Làm học bá ngoan hiền lâu rồi, càng dễ bị thu hút bởi những người có khí chất khác biệt với mình.
Thêm vào đó, Phàn Hoa vẫn luôn bất mãn với thái độ xử lý của Hà Tư Nghiêm đối với nguyên chủ Phàn Lê Hoa trong tiểu thuyết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)