Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Cô nghiêng tai lắng nghe, hình như là Thẩm Xuân đã về. Nhìn vị trí mặt trời ngoài sân, lúc này mặt trời sắp lặn rồi, cũng không biết Thẩm Xuân đi đâu mà lấy có mỗi bộ đồ cũng mất tận nửa ngày. Mặt trời gần lặn mới vác xác về đến nhà.

Tiếng ngoài sân to hơn, giọng Thẩm Xuân không hài lòng truyền vào phòng.

“Tiểu Đông, chị hai mày vẫn chưa dậy à? Cha mẹ sắp từ ruộng về rồi, sao nó còn chưa nấu cơm?”

Thẩm Hạ bĩu môi, Thẩm Xuân nghĩ cũng đẹp đấy, còn muốn cô nấu cơm nữa cơ à? Chắc lang thang ngoài kia lâu quá nên quên luôn đầu óc ở đó rồi. Bây giờ cô không phải là Thẩm Hạ trước kia nữa, nghĩ cô sẽ nấu cơm cho cái nhà này ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, không sợ cô bỏ thuốc cho chết cả đám à?

Cô đã quyết rồi, từ giờ cơm nước trong nhà cô cũng không động tay nữa.

“Em... em không biết.” Giọng Thẩm Đông run run đáp lại.

“Em không thấy nó ra khỏi phòng à?”

Thẩm Đông ấp úng trả lời, giọng nhỏ tới mức Thẩm Hạ cũng chẳng nghe rõ.

Thẩm Hạ chẳng để tâm, trở mình rồi tiếp tục nằm yên. Dù gì cô cũng đang bệnh, phải nằm nghỉ ngơi mới đúng. Ánh mắt Thẩm Xuân liếc về phía căn phòng của Thẩm Hạ, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Giọng cô ta không nhỏ, mà nhà thì chẳng cách âm, Thẩm Hạ ở trong phòng chắc chắn nghe thấy. Vậy mà sao vẫn không ra?

Mang theo sự nghi ngờ, Thẩm Xuân cao giọng thêm hai phần, hét vào trong phòng Thẩm Hạ:

“Em hai, cha mẹ sắp tan làm rồi, tới giờ nấu cơm rồi đấy!”

Tiếng gọi ấy không lôi được Thẩm Hạ ra khỏi phòng, ngược lại lại đánh thức Thẩm Thu đang ngủ trong phòng bên cạnh.

Mông vẫn đau, tâm trạng đang cáu kỉnh, khó khăn lắm mới chợp mắt được, giờ lại bị tiếng thét của Thẩm Xuân làm tỉnh giấc. Cơn đau lại ập tới, cơn cáu càng thêm dữ, nó quên luôn cả nỗi sợ Thẩm Hạ mà hét vọng ra cửa:

“Im đi! Có để người ta ngủ không đấy?”

Giọng tức giận của Thẩm Thu khiến Thẩm Xuân giật mình, cô ta nhìn Thẩm Đông đang đứng bên cạnh với vẻ khó hiểu:

“Thằng nhỏ bị gì thế? Sao giờ này lại ngủ?”

Bình thường, Thẩm Thu với Thẩm Đông tinh như sáo, xong việc cắt cỏ lợn là chạy tót ra ngoài chơi, chưa đến giờ ăn thì chẳng đứa nào chịu về.

Hôm nay lại lạ thật, giờ này chẳng những không ra ngoài chơi mà còn ở phòng ngủ?

Mắt Thẩm Đông lóe sáng, theo bản năng lại liếc về phía phòng Thẩm Hạ rồi lắp bắp:

“Em... em không biết!”

Thẩm Xuân nhìn Thẩm Đông đầy nghi ngờ. Cậu không biết? Không đúng, bình thường nó với Thẩm Thu là một cặp như hình với bóng cơ mà.

“Không phải lại đánh nhau với đám Tiểu Hổ đấy chứ?”

Thẩm Đông quay mặt đi, không trả lời.

Thẩm Xuân thấy có gì đó sai sai, khẽ cau mày. Cô ta sợ Thẩm Thu xảy ra chuyện, lát nữa Cha Thẩm và Mẹ Thẩm về nhà lại mắng mình. Dù sao chiều nay cô ta cũng không đi làm đồng.

“Để chị qua xem thằng nhỏ sao rồi.”

Mắt Thẩm Đông lại lóe sáng, vẫn không nói gì, đầu lại khẽ nghiêng về phía phòng Thẩm Hạ.

Trong phòng vẫn im lìm, như thể không hề nghe thấy tiếng động ngoài kia. Con mắt Thẩm Đông đảo qua đảo lại, ánh lên tia thích thú.

Chắc chắn lát nữa Thẩm Thu sẽ méc lại với chị cả, mà chị cả chắc chắn sẽ xử lý cái con ngốc kia. Con ngốc lần này tiêu rồi.

Cô có thể đánh hai anh em mình, nhưng chắc chắn không dám động vào chị cả.

Bình thường cô sợ chị cả nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc