Mẹ Thẩm từng căn dặn hai đứa con gái trong nhà phải giặt đồ mỗi ngày, chuyện giặt giũ này thì bà vẫn còn công bằng, hai chị em mỗi người một ngày, không thiên vị ai.
Thẩm Hạ lặng lẽ lấy ra chiếc áo dơ nhất trong chậu bắt đầu vò. Không hiểu sao Thẩm Thu và Thẩm Đông như thể mỗi ngày đều lăn lộn dưới bùn đất, quần áo hai người này luôn là bẩn nhất, mỗi lần giặt phải tốn bao nhiêu sức mới sạch được.
Cô ra sức chà áo trong tay, lát nữa là đến giờ lên công rồi, nếu mẹ không thấy cô lại thể nào cũng lôi ra mắng. Nghĩ đến mấy câu mắng chửi chẳng cần biết đúng sai của mẹ, Thẩm Hạ vô thức hít sâu một hơi, động tác trên tay cũng nhanh hơn.
Cô không dám chậm trễ dù chỉ một phút. Nửa tiếng sau, một chậu đầy quần áo, ga giường, vỏ gối cuối cùng cũng đã được giặt xong. Nhìn đống đồ đã giặt sạch, khóe môi cô khẽ cong lên. Giờ cũng không còn sớm nữa, sắp đến giờ lên công rồi, cô vội vàng đứng dậy.
Có lẽ vì ngồi xổm quá lâu, lại phơi nắng mấy chục phút, động tác đứng dậy lại vội vàng, ngay khoảnh khắc đứng lên, người cô lảo đảo, không đứng vững mà ngã thẳng xuống con sông phía sau. Khoảnh khắc Thẩm Hạ rơi xuống nước, cô như nghe thấy tiếng Thím Vương trong thôn vang lên từ đâu đó không xa:
“Mau tới đây! Con gái út nhà họ Thẩm rơi xuống sông rồi!”
Thím Vương vốn chỉ ra sông rửa tay, bà đang định ra đồng làm việc, nhưng giữa đường chẳng may tay va phải một cành cây có nhựa dính đầy, thấy gần sông nên tiện qua rửa tay.
Thẩm Hạ xem như may mắn, rơi xuống sông chưa được mấy phút đã được cứu lên. Chỉ là lúc này, cô không có chút phản ứng nào như thể đã ngất đi rồi.
Đến khi người trong thôn nghe tin Thẩm Hạ đã được Thím Vương kéo lên từ dưới sông, mà lại không bị gì nghiêm trọng, một số đàn ông mới biết điều mà rút lui. Thời buổi này, quan hệ nam nữ bị quản chặt, Thẩm Hạ lại là cô gái chưa gả chồng, người ướt sũng được vớt lên từ sông, đám đàn ông càng phải tránh nghi ngờ.
Vài bà lão trong thôn thì ở lại, nghĩ lát nữa có khi cần giúp gì đó.
Thời đó, con người vốn nhiệt tình, trong thôn có chuyện gì thì ai nấy đều sẵn sàng ra tay.
“Nhà họ Vương này, nhị nha đầu nhà họ Thẩm không sao chứ? Sao cứ nằm im thế kia?”
Một bà bác trông hiền hậu lo lắng nhìn Thẩm Hạ đang nằm bất động dưới đất thì quay sang hỏi Thím Vương đang vắt ống quần cho bớt nước.
Thím Vương khựng tay lại, liếc nhìn Thẩm Hạ dưới đất, lông mày cau chặt.
“Không lý nào, lúc nãy tôi mới kiểm tra hơi thở, vẫn còn đấy. Hơn nữa, con bé cũng không ngâm nước lâu, vừa rớt xuống là tôi đã vớt lên ngay rồi.”
“Chắc là ngất đi rồi, hay là đưa con bé về nhà trước đã.” Người phụ nữ lên tiếng vốn thân quen với Thím Vương, nhà lại gần nhau. Bà sợ Thẩm Hạ có chuyện gì thì vợ chồng Thẩm Đại Trụ lại quay sang trách Thím Vương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

