Văn Tú chạy một mạch về ký túc xá, những vệt nước mắt trên mặt bị gió thổi khô rát, nhưng điều làm ả đau đớn hơn cả là sự uất ức và cơn phẫn nộ đang cuộn trào trong lồng ngực.
Con ranh nhà quê kia! Cái đồ quê mùa dốt nát! Nó dám làm bẽ mặt mình trước bao nhiêu người như thế!
Anh Phong thế mà lại bênh vực nó! Dựa vào đâu chứ! Dựa vào cái gì chứ!
Ả lao thẳng vào phòng ký túc xá, quẳng mạnh chiếc túi xách lên giường rồi nằm sấp xuống khóc nức nở.
Y tá Lưu ở cùng phòng đang ngồi đọc sách bị một phen giật nảy mình: “Văn Tú? Cậu sao thế? Ai bắt nạt cậu à?”
Văn Tú không thèm để ý đến cô ta, càng khóc to hơn.
Y tá Lưu biết ý không hỏi thêm gì nữa, lẳng lặng rón rén bước ra ngoài.
Mẹ Văn đang lúi húi nấu nướng trong bếp, nghe thấy chuông điện thoại reo liền lau tay vào tạp dề rồi bước ra nhấc máy.
“Alo?”
“Mẹ ơi——” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nấc nghẹn ngào của Văn Tú.
Tim Mẹ Văn thót lại một nhịp: “Tú Tú? Sao thế con? Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Văn Tú vừa sụt sùi vừa thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ngày hôm nay, dĩ nhiên trong câu chuyện của ả, bản thân ả là người có lòng tốt mang trà sang cho Tần Phong (hoàn toàn giấu nhẹm đi đoạn mình soi mói, chê bai thức ăn), kết quả lại bị “con ranh nhà quê vô giáo dục” kia làm nhục nhã ê chề ngay trước mặt mọi người, còn Tần Phong chẳng những không nói giúp ả một lời mà còn thẳng thừng đuổi ả ra ngoài.
“Mẹ ơi, mẹ không biết cái bộ dạng trơ trẽn của nó đâu! Nó, nó còn cố tình nhào vào lòng anh Phong! Giả vờ đáng thương! Giả vờ uất ức! Kinh tởm chết đi được!” Văn Tú nghiến răng nghiến lợi nói.
Mẹ Văn nghe xong, sắc mặt cũng trầm xuống: “Con bé nhà quê này xem ra cũng có chút thủ đoạn đấy. Thằng bé Tần Phong cũng thật là, sao lại bị nó mê hoặc đến mức ấy chứ?”
“Mẹ, mẹ phải giúp con!” Văn Tú sốt ruột giục, “Chẳng phải mẹ với thím Tần là chỗ chị em thân thiết sao? Mẹ sang nói chuyện với thím ấy đi! Để thím ấy biết rõ cái bộ mặt thật của con ranh nhà quê đó!”
Mẹ Văn trầm ngâm một lát: “Được rồi, ngày mai mẹ sẽ sang nhà họ Tần một chuyến. Nhưng mà Tú Tú à, mẹ phải nhắc nhở con điều này, Tần Phong nó đã kết hôn rồi, con còn tơ tưởng đến nó nữa là không nên đâu.”
Văn Tú nghẹn lời, sau đó cãi bướng: “Con, con đâu có tơ tưởng gì anh ấy! Con chỉ là ngứa mắt không chịu nổi cái thói đắc chí của con ranh nhà quê đó thôi!”
Mẹ Văn thở dài, không vạch trần tâm tư nhỏ nhen của con gái: “Được rồi, mẹ biết rồi. Con cứ lo làm việc cho tốt, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Cúp điện thoại, Mẹ Văn đứng trước cửa sổ suy nghĩ rất lâu, sau đó cầm cuốn sổ danh bạ tìm số điện thoại của nhà họ Tần.
Gọi bây giờ sao? Không được, muộn quá rồi. Để mai vậy.
Hôm sau, tại nhà họ Tần ở Bắc Kinh.
Mẹ Tần đang đứng ngoài ban công tưới hoa, nghe thấy tiếng chuông cửa reo, mở cửa ra nhìn thì thấy người đứng bên ngoài là cô bạn thân Mẹ Văn.
“Ôi chao, bà chị, sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé qua chơi thế này?” Mẹ Tần nhiệt tình đón tiếp.
Mẹ Văn xách theo một giỏ hoa quả, tươi cười bước vào nhà: “Sang thăm bà chị chút thôi. Lâu rồi chúng mình không gặp nhau, tôi nhớ chị quá.”
Hai người hàn huyên đôi câu rồi ngồi xuống uống trà.
Mẹ Văn vòng vo tam quốc một hồi lâu, cuối cùng cũng đi thẳng vào chủ đề chính: “Nghe nói thằng bé Tần Phong nhà chị kết hôn rồi à? Chỗ chị em thân thiết bấy lâu nay mà sao tôi đến cái kẹo mừng cũng chưa được ăn thế này?”
Mẹ Tần vừa cười vừa châm thêm trà cho bà ta: “Gớm, cái thằng bé đó làm việc gì cũng vội vàng hấp tấp, bảo là đã đăng ký kết hôn rồi nhưng vẫn chưa tổ chức tiệc cưới. Tôi cũng đã được gặp mặt con bé đâu, chỉ nghe nó bảo là người dưới quê, tốt nghiệp cấp ba.”
“Người dưới quê à?” Mẹ Văn làm ra vẻ kinh ngạc, đôi lông mày khẽ nhíu lại, “Ôi chao, con gái nông thôn thì có được hiểu biết gì chứ? Thằng bé Tần Phong xuất sắc như thế, sao lại đi lấy một đứa dưới quê làm vợ?”
Nụ cười trên gương mặt Mẹ Tần nhạt đi một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường: “Con cái nó tự thích là được rồi, người già chúng ta can thiệp vào làm gì.”
Mẹ Văn thở dài một tiếng, bày ra vẻ mặt “tôi đây muốn tốt cho chị” rồi rướn người tới gần: “Bà chị ơi, chị không biết đâu, hôm qua con bé Tú Tú nhà tôi gọi điện về kể một chuyện, trong lòng tôi cứ lo lắng thay cho chị mãi.”
“Ồ?” Mẹ Tần bưng chén trà lên, mặt không đổi sắc, “Chuyện gì thế?”
Mẹ Văn hạ thấp giọng, trong ngữ điệu tràn đầy sự lo lắng đầy kịch tính: “Hôm qua Tú Tú có lòng tốt mang ít trà sang cho Tần Phong và vợ nó, chị cũng biết đấy, con bé Tú Tú nhà tôi với Tần Phong lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm thân thiết, nó ghé qua chơi cũng là lẽ thường tình, thế mà con bé kia lại làm bẽ mặt Tú Tú ngay trước mặt mấy người đồng nghiệp của Tần Phong!”
Bà ta vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Mẹ Tần: “Tú Tú bảo, con bé kia nói bóng nói gió mỉa mai chèn ép nó, cuối cùng còn cố tình nhào vào lòng Tần Phong giả vờ yếu đuối chịu oan ức, làm con bé Tú Tú nhà tôi tức tưởi khóc suốt cả một đêm! Bà chị xem, cái ngữ con dâu như thế sau này liệu có sống yên ổn được không? Thằng bé Tần Phong tính tình thật thà chất phác, khéo lại bị nó lừa gạt rồi không chừng!”
Mẹ Tần nghe xong, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn biến đổi.
Nhào vào lòng con trai mình? Giả vờ đáng thương?
Nghe qua sao chẳng giống gu người mà con trai mình sẽ thích chút nào nhỉ? Hơn nữa... Tú Tú chạy sang đưa trà?
Nó là một đứa con gái chưa chồng, chạy sang nhà người đàn ông đã có vợ làm cái trò gì không biết?
Nhưng ngoài mặt bà không hề để lộ ra chút nào, chỉ cười nói: “Người trẻ tuổi với nhau thỉnh thoảng va chạm xích mích chút là chuyện bình thường. Con bé Tú Tú cũng nhạy cảm quá cơ. Biết đâu lại chỉ là hiểu lầm thôi.”
Mẹ Văn thấy bà không mắc bẫy liền chêm thêm một mồi lửa: “Bà chị ơi, tôi là muốn tốt cho chị thôi đấy. Loại con dâu tâm thuật bất chính thế này sau này chị tha hồ mà khổ. Chị xem, nó từ nông thôn lên thì làm gì có gia giáo tử tế? Chị nghĩ mà xem, nếu nó thực sự tốt đẹp đến thế thì làm sao đến mức ế chỏng chơ ra đấy, phải vội vàng bám lấy một anh sĩ quan quân đội?”
Lời này nghe qua có phần chói tai và khó nghe rồi.
Nụ cười của Mẹ Tần vẫn giữ nguyên, nhưng giọng điệu đã lạnh đi vài phần: “Bà chị này, lời này nói ra không đúng rồi. Con gái nông thôn thì làm sao chứ? Hồi trẻ tôi cũng từng ở nông thôn một thời gian, những người chịu thương chịu khó nhiều vô kể. Huống chi, người mà con trai tôi đã nhìn trúng thì chắc chắn con bé phải có điểm tốt của nó.”
Mẹ Văn bị chặn họng cứng ngắc, ngượng ngùng cười trừ: “Thì cũng đúng, cũng đúng...”
Nói thêm vài câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, thấy chẳng kiếm chác được chút lợi lộc nào, Mẹ Văn đành đứng dậy cáo từ ra về.
Tiễn Mẹ Văn ra khỏi cửa, nụ cười trên gương mặt Mẹ Tần lập tức tan biến.
Bà đứng lặng bên cửa suy nghĩ một lát rồi xoay người nhấc điện thoại, quay số gọi đến cơ quan của Cha Tần.
“Alo? Ông Tần à, tôi đây.”
Giọng Cha Tần từ đầu dây bên kia truyền lại: “Sao thế bà? Giờ này lại gọi điện thoại tới.”
Mẹ Tần hạ thấp giọng nhưng tốc độ nói lại rất nhanh: “Mẹ con bé Văn Tú vừa mới sang đây này, nói xấu con dâu một thôi một hồi. Bảo là con bé kia bắt nạt Văn Tú trước mặt đồng nghiệp của Tần Phong, rồi còn cố tình nhào vào lòng thằng bé giả vờ đáng thương các kiểu.”
Cha Tần im lặng một thoáng: “Bà tin à?”
Mẹ Tần cười lạnh một tiếng: “Tôi tin ma quỷ chứ tin gì ngữ bà ta! Con trai mình tính nết thế nào tôi còn không rõ sao? Nếu nó là cái loại dễ bị người khác lừa gạt thì làm sao leo lên được chức trung đoàn trưởng chứ? Hơn nữa, tâm tư của con bé Văn Tú kia ông còn lạ gì nữa. Mẹ nó toan tính cái gì trong lòng chúng ta lại không biết chắc?”
Cha Tần ở đầu dây bên kia bật cười: “Thế bà gọi cho tôi làm gì?”
Mẹ Tần bực bội nói: “Tôi gọi là muốn hỏi ông thằng con trai mình có thật sự kết hôn rồi không? Đã đăng ký kết hôn thật chưa? Chẳng phải ông đã nhờ người đi điều tra rồi sao?”
Cha Tần “Ừ” một tiếng: “Điều tra rồi. Đã đăng ký kết hôn đàng hoàng, nhà gái tên là Diệp Tiểu Tiểu, người thôn Thanh Sơn, tốt nghiệp cấp ba, bố là bí thư chi bộ thôn. Thằng bé Tần Phong đích thân đến tận nhà dạm hỏi, đưa sáu trăm đồng tiền sính lễ, sắm đủ cả tam đại kiện.”
Mẹ Tần hít sâu một hơi: “Sáu trăm đồng cơ á?! Cả tam đại kiện nữa?! Thằng con mình lấy đâu ra lắm tiền thế?”
Cha Tần cười: “Tiền bao năm nay nó tích cóp chứ đâu. Thằng bé đó sống tiết kiệm, lương bổng đều gửi tiết kiệm cả. Huống hồ, cưới vợ mà, cũng phải có chút thành ý chứ.”
Mẹ Tần im lặng hồi lâu, sau đó uể oải thốt ra một câu: “Đứa con gái khiến nó chịu bỏ ra ngần ấy tiền để cưới về chắc chắn không phải dạng tầm thường đâu.”
Cha Tần đồng tình: “Tôi cũng nghĩ thế. Cho nên mấy lời mẹ con bé Văn Tú nói, bà nghe cho vui tai thôi, đừng để trong lòng.”
Mẹ Tần gật đầu: “Tôi biết rồi. Có điều... Tôi vẫn muốn gặp mặt đứa con dâu này một lần. Người có thể khiến con trai tôi để tâm đến mức ấy, tôi nhất định phải tận mắt nhìn xem thế nào.”
Cha Tần nói: “Được thôi, đợi khi nào chúng nó rảnh rỗi thì bảo chúng nó về một chuyến.”
Cúp điện thoại, Mẹ Tần đứng bên cửa sổ nhìn về phía chân trời xa xăm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý.
Mẹ Văn Tú ơi là mẹ Văn Tú, bà tưởng mấy cái toan tính nhỏ nhen của bà tôi không nhìn ra chắc? Con gái bà tơ tưởng con trai tôi bao nhiêu năm nay, tôi không vạch trần là muốn giữ thể diện cho bà thôi.
Giờ thì hay rồi, còn dám mò sang đây châm ngòi ly gián à? Cơ mà... Cô con dâu này, tôi thật sự bắt đầu thấy tò mò rồi đấy.
Có thể khiến con bé Văn Tú tức phát khóc, lại còn khiến con trai tôi chịu móc ra sáu trăm đồng tiền sính lễ... Thú vị thật đấy.
Vài ngày sau.
Tần Phong nhận được một phong thư. Anh mở ra xem, là thư do mẹ anh gửi tới.
Bức thư rất ngắn, chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Nghe nói con kết hôn rồi. Khi nào thì dẫn vợ về cho mẹ xem mặt? Bố con cũng muốn gặp con dâu. Ngoài ra, mẹ của Văn Tú có đến nhà nói vài câu không hay, mẹ không tin. Nhưng mẹ phải tận mắt nhìn thấy xem người mà con trai mẹ chọn rốt cuộc là người như thế nào. —— Mẹ.”
Đọc xong, khóe môi Tần Phong khẽ nhếch lên.
Anh đưa bức thư cho Diệp Tiểu Tiểu: “Mẹ anh viết đấy.”
Diệp Tiểu Tiểu nhận lấy xem, ngẩn người mất ba giây rồi “phụt” một tiếng bật cười.
Bà mẹ chồng này thú vị thật đấy, chỉ số thông minh đúng là luôn ở mức đỉnh cao!
Cô ngẩng đầu nhìn Tần Phong, chớp chớp mắt: “Thế nào? Khi nào thì anh dẫn em về ra mắt bố mẹ chồng đây?”
Nhìn vẻ mặt “háo hức muốn thử sức” của cô, đáy mắt Tần Phong thoáng qua một tia cười: “Em muốn đi à?”
Diệp Tiểu Tiểu hếch cằm lên: “Đương nhiên rồi! Dâu xấu thì cuối cùng cũng phải ra mắt bố mẹ chồng chứ. Huống chi mẹ anh đã mở lời muốn gặp em rồi, em làm sao trốn tránh mãi được?”
Ra mắt bố mẹ chồng á? Chị đây sợ ai bao giờ! Mẹ của Văn Tú chắc chắn đã thêm mắm dặm muối nói xấu mình không ít, vừa khéo, để chị đích thân đến tận nơi đối chất đập tan tin đồn thất thiệt!
Tần Phong gật đầu: “Được, đợi anh thu xếp công việc xong sẽ đưa em về.”
Diệp Tiểu Tiểu hài lòng mỉm cười.
Đêm đã khuya, Diệp Tiểu Tiểu nằm trên giường, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện ra mắt bố mẹ chồng.
Gặp bố mẹ chồng... Nên chuẩn bị quà cáp gì đây nhỉ? Đúng rồi!
Trong không gian vẫn còn mấy cây nấm linh chi chất lượng cực kỳ hảo hạng, có thể mang ra bảo là đào được trên núi để bồi bổ sức khỏe cho mẹ chồng.
Tặng thêm cái gì nữa nhỉ? Nghe nói mẹ chồng thích chăm hoa? Trong không gian có mấy khóm hoa lan mọc tươi tốt lắm, có thể mang ra ngoài...
Cô trằn trọc suy tính mãi, bỗng nghe thấy Tần Phong lên tiếng:
“Không ngủ được à?”
Diệp Tiểu Tiểu giật mình, khẽ nói: “Em đang nghĩ xem lúc gặp bố mẹ anh thì phải làm sao.”
Tần Phong im lặng một lát rồi nói: “Không cần căng thẳng đâu. Mẹ anh... dễ nói chuyện lắm.”
Diệp Tiểu Tiểu bĩu môi: “Mẹ anh dễ tính thì đúng rồi, nhưng mẹ Văn Tú chắc chắn đã nói xấu em đủ điều. Em phải tính trước xem nên ứng phó thế nào.”
Tần Phong lại im lặng, sau đó bỗng nhiên nói: “Màn kịch hôm đó em diễn... rất tốt đấy.”
Diệp Tiểu Tiểu ngẩn ra một chút, rồi “phụt” một tiếng bật cười.
Người đàn ông này, là đang khen ngợi kỹ năng diễn xuất của mình đấy à?
Cô trở mình, quay lưng về phía anh, nhưng khóe môi lại không kìm được khẽ cong lên.
Tần Phong không đợi được câu nói tiếp theo, ngẩng đầu nhìn sang thì thấy người ta đã ngủ say từ lúc nào rồi. Ôi chao! Con bé này sao mà vô tư thế không biết, tại sao lại có thể lăn ra ngủ nhanh như vậy chứ.
Đêm dài đằng đẵng, lòng dạ bồn chồn khó ngủ!
Thật là một sự giày vò khó chịu mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
