Diệp Tiểu Tiểu vừa ngân nga câu hát vừa rắc một nắm hành hoa vào chảo, chuẩn bị nếm thử độ mặn nhạt.
“Anh về rồi à?” Cô ngẩng đầu cười với Tần Phong, “Rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi!”
Tần Phong nhìn chiếc chảo bốc khói nghi ngút trên bếp, lại nhìn bóng lưng Diệp Tiểu Tiểu đeo tạp dề đang tất bật ngược xuôi, nơi đáy mắt thoáng qua một tia dịu dàng mà chính anh cũng chẳng hề nhận ra.
Anh không đi rửa tay ngay mà tựa người vào khung cửa, bất chợt cất lời: “Tiểu Tiểu, anh có chuyện này muốn bàn với em.”
Diệp Tiểu Tiểu quay đầu nhìn anh, thấy nét mặt anh hiếm khi lộ ra vẻ ngập ngừng như vậy, tim cô bỗng nảy lên một nhịp.
Chuyện gì thế nhỉ? Chẳng lẽ lại chuẩn bị đi làm nhiệm vụ tiếp?
Hay là cô ả Tần Tuyết kia lại đến giở trò quái quỷ gì rồi?
“Chuyện gì thế? Anh nói đi.” Cô vặn nhỏ lửa bếp, xoay người lại.
Tần Phong dừng lại một chút, dường như đang sắp xếp câu từ: “Trước đây vì chuyện của anh nên chúng ta kết hôn hơi vội vàng, cũng chưa kịp tổ chức tiệc rượu đãi đằng. Theo quy củ của bộ đội người nhà mới chuyển đến đại viện thường sẽ mời đồng nghiệp đến nhà ăn một bữa cơm, coi như là... chính thức ra mắt làm quen.”
Diệp Tiểu Tiểu chớp chớp mắt: “Thế nên?”
“Thế nên...” Tần Phong nhìn cô, ánh mắt mang theo chút dò hỏi, “Anh muốn mời mấy đồng nghiệp thân thiết trong trung đoàn đến nhà ăn một bữa, chính thức giới thiệu em với mọi người. Tiện thể cũng bù đắp lại ân tình trước đây vì anh xin nghỉ phép mà làm phiền họ gánh vác việc công.”
Diệp Tiểu Tiểu sững người mất ba giây, sau đó——
“Chỉ có mỗi chuyện này thôi á?”
Tần Phong gật đầu.
Diệp Tiểu Tiểu “phụt” một tiếng bật cười: “Em lại cứ tưởng chuyện gì to tát lắm cơ! Mời khách ăn cơm thôi mà, có vấn đề gì đâu! Anh muốn mời bao nhiêu người? Khi nào thì mời?”
Tần Phong rõ ràng không ngờ cô lại đồng ý sảng khoái đến vậy, hơi ngẩn ra: “Em không thấy phiền chứ?”
“Phiền cái gì mà phiền?” Diệp Tiểu Tiểu bày ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, “Đồng nghiệp của anh cũng là đồng nghiệp của em, chiến hữu của anh cũng là chiến hữu của em mà. Sớm quen biết, sớm thân thiết, sau này có việc gì cần nhờ vả người ta cũng dễ mở lời hơn, đúng không?”
Hơn nữa, tài nghệ nấu nướng của bà đây, cộng thêm sự hỗ trợ từ nước linh tuyền, đảm bảo khiến bọn họ ăn xong bữa này là nhớ mãi không quên!
Sau này ở cái đại viện quân khu này, ai mà chẳng phải tấm tắc khen Diệp Tiểu Tiểu tôi là hình mẫu “dâu hiền vợ đảm” chứ?
Nhìn dáng vẻ “mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay” của cô, khóe môi Tần Phong khẽ nhếch lên một nụ cười mờ nhạt.
“Vậy thì tốt.” Anh nói, “Cứ định vào cuối tuần này đi. Mời khoảng bảy, tám người, đều là những người có quan hệ khá tốt trong trung đoàn.”
Diệp Tiểu Tiểu xòe ngón tay ra tính toán: “Bảy, tám người, cộng thêm hai đứa mình nữa là phải chuẩn bị mười món. Được rồi, ngày mai hai chúng ta ra hợp tác xã cung tiêu mua thức ăn! Đúng rồi, khẩu vị của họ thế nào? Có ăn được cay không? Có kiêng khem món gì không?”
Tần Phong bị tinh thần chuyên nghiệp của cô làm cho sững sờ, khựng lại một lát mới đáp: “Sao cũng được cả. Bọn họ không kén ăn đâu.”
Diệp Tiểu Tiểu gật đầu, quay người tiếp tục xào nấu, miệng vẫn lẩm bẩm tính toán: “Thế thì phải mua ít thịt, mua một con cá, thêm một con gà nữa... À đúng rồi, hợp tác xã cung tiêu có bán rượu không? Hay là phải lên thị trấn mua loại ngon một chút?”
Tần Phong nhìn theo bóng lưng bận rộn của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ.
Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau đến hợp tác xã cung tiêu.
Vừa bước tới cửa, Chị cả Lưu đã đon đả đón chào: “Ôi chao, Đoàn trưởng Tần, em Tiểu Diệp, hai người đến mua đồ đấy à?”
Diệp Tiểu Tiểu cười híp mắt gật đầu: “Chị Lưu, hôm nay em phải mua sắm một mẻ lớn đây! Cuối tuần nhà em đãi khách, cần mua nhiều đồ một chút.”
“Mời khách à?” Mắt Chị cả Lưu sáng rực lên, “Mời ai thế?”
“Mấy đồng nghiệp trong trung đoàn của anh Tần ạ.” Diệp Tiểu Tiểu vừa nói vừa bước vào trong, “Chị Lưu, thịt hôm nay có tươi không chị?”
“Tươi chứ, tươi rói luôn! Sáng sớm vừa mới mổ mang tới đấy!” Chị cả Lưu đi theo phía sau, nhiệt tình hệt như nhân viên hướng dẫn mua sắm, “Lấy bao nhiêu? Chị chọn cho miếng ngon nhất!”
Diệp Tiểu Tiểu nhìn tảng thịt lợn đặt trên thớt, hai mắt sáng rực: “Miếng thịt ba chỉ này, cho em một cân rưỡi! Chỗ sườn kia nữa, cũng lấy một cân rưỡi! Còn miếng thịt mông nạc kia, cho em một cân!”
Chị cả Lưu vung dao lia lịa, cắt thịt nhanh thoăn thoắt, miệng vẫn không ngừng tán gẫu: “Em Tiểu Diệp này đúng là tháo vát thật đấy, vừa mới tới theo quân mà đã dám mở tiệc thết đãi khách rồi. Có mấy quân tẩu đến cả năm trời còn chẳng dám mời ai đến nhà đâu!”
Diệp Tiểu Tiểu khiêm tốn cười: “Nhập gia tùy tục mà chị. Anh Phong bảo đó là quy củ, vậy thì cứ theo quy củ mà làm thôi ạ.”
Tần Phong đứng một bên, nhìn Diệp Tiểu Tiểu mặc cả từng hào, tỉ mỉ lựa từng món đồ với Chị cả Lưu, thỉnh thoảng còn quay đầu hỏi anh “Cái này được không anh”, trong lòng bỗng dâng trào một cảm xúc kỳ lạ, đây chính là... cảm giác của một gia đình sao?
Mua thịt xong, hai người lại đi sang quầy mua cá. Cá ở hợp tác xã cung tiêu là cá sông được đánh bắt từ sáng sớm, thả trong chậu lớn, con nào con nấy quẫy nước tung tóe. Diệp Tiểu Tiểu ngồi xổm bên chậu, chọn tới chọn lui, cuối cùng chỉ vào một con cá trắm cỏ nặng tầm một cân rưỡi: “Con này! Lấy con này đi ạ!”
Bác bán cá vớt con cá lên, đặt lên bàn cân, vừa định báo giá thì Diệp Tiểu Tiểu bỗng lên tiếng: “Bác ơi, làm sạch vảy rồi chặt khúc sẵn giúp cháu với nhé, để về nhà cháu tiện hầm luôn.”
Bác bán cá ngớ người ra một chút rồi bật cười: “Được chứ! Vợ của Đoàn trưởng Tần đúng là người biết lo toan quán xuyến việc nhà!”
Diệp Tiểu Tiểu đắc ý nháy mắt với Tần Phong một cái.
Chứ còn gì nữa! Bà đây ở thời hiện đại vốn là một tín đồ ẩm thực chính hiệu, mấy chuyện mổ cá chặt thịt vặt vãnh này quá ư là quen thuộc!
Tiếp đó, hai người mua thêm gà, trứng gà, miến, mộc nhĩ, các loại rau củ và một vò rượu trắng bán theo cân. Tần Phong định móc tiền ra trả thì bị Diệp Tiểu Tiểu vội vàng giữ tay lại: “Để em trả! Bữa này là thết đãi khách, em chi tiền!”
Tần Phong nhìn dáng vẻ ra dáng “nữ chủ nhân trong nhà” của cô, không khăng khăng đòi trả nữa, chỉ có khóe môi là cong lên nụ cười sâu hơn một chút.
Mua sắm xong xuôi, hai người tay xách nách mang rảo bước đi về. Đi ngang qua cổng nhà Chị Lý, thấy chị ấy đang phơi quần áo ngoài sân, nhìn đống đồ lỉnh kỉnh trên tay hai người liền kinh ngạc thốt lên: “Ôi chao, mua nhiều thế này cơ à! Định mở tiệc thết khách hả em?”
Diệp Tiểu Tiểu gật đầu: “Vâng ạ, chị Lý ơi, cuối tuần này sang nhà em ăn cơm nhé?”
Chị Lý mừng rỡ: “Được quá chứ! Vừa khéo để chị nếm thử tài nấu nướng của em! Mấy hôm trước ngửi thấy mùi canh nhà em hầm mà chị thèm chảy cả nước miếng!”
Mời thêm vài người cho rôm rả! Dù sao thức ăn cũng mua nhiều, chẳng tiếc gì thêm một đôi đũa!
Về đến nhà, Diệp Tiểu Tiểu bắt đầu ngồi kê thực đơn.
Thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, gà hầm canh thanh ngọt, cá trắm kho đậm đà, trứng xào mộc nhĩ, thịt hầm miến dong, rau xanh xào tỏi, dưa chuột bóp chua ngọt, lạc rang nhắm rượu... Tròn mười món, chuẩn không cần chỉnh!
Tần Phong nhìn cô nằm bò trên bàn nắn nót viết vẽ, không kìm được ghé sát lại nhìn: “Em cũng biết làm mấy món này à?”
Diệp Tiểu Tiểu không thèm ngẩng đầu lên: “Nói thừa, không biết làm thì ai dám mở miệng mời khách?”
Tần Phong im lặng một thoáng, bất chợt hỏi: “Em học nấu ăn từ bao giờ thế?”
Đầu bút của Diệp Tiểu Tiểu khựng lại giữa chừng.
Thôi chết! Nguyên chủ trước đây vốn là một kẻ vụng về trong bếp, đến mức thái rau cũng tự cắt vào tay mình! Giờ giải thích thế nào cho êm đây?
Cô đảo mắt một vòng, mặt không đổi sắc nói: “Tự học thành tài đấy ạ. Trước khi theo anh đến đây, em đã cố tình học lỏm từ mẹ em. Anh không biết đâu, tay nghề nấu nướng của mẹ em đỉnh lắm, em học lỏm được không ít ngón nghề đâu đấy.”
Tần Phong liếc nhìn cô một cái, không gặng hỏi thêm nữa.
Tự học thành tài? Học lỏm? Thôi kệ đi, không hỏi nữa.
Dù sao bí mật trên người cô cũng chẳng thiếu thêm một chuyện này.
Diệp Tiểu Tiểu thấy anh không nghi ngờ gì liền thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục hoàn thiện thực đơn. Viết xong, cô ngẩng đầu hỏi Tần Phong: “Mấy đồng nghiệp kia của anh có ai thích ăn món gì đặc biệt không? Hoặc là có kiêng khem món nào không?”
Tần Phong ngẫm nghĩ một lát: “Tham mưu trưởng Vương thích ăn thịt, Giáo đạo viên Lý không uống được rượu, Doanh trưởng Trương không ăn được rau mùi, những người khác... thì sao cũng được.”
Diệp Tiểu Tiểu lập tức ghi chú vào thực đơn: Tham mưu trưởng Vương: cho nhiều thịt; Giáo đạo viên Lý: không ép rượu; Doanh trưởng Trương: tuyệt đối không bỏ rau mùi.
Hoàn hảo! Dịch vụ chăm sóc khách hàng cá nhân hóa, chuẩn xác đến từng chi tiết!
Bữa cơm này ăn xong, sau này bọn họ gặp mình đều phải răm rắp cất tiếng chào “Chị dâu tốt” cho mà xem!
Buổi tối, hai người lại bàn bạc thêm về lịch trình cụ thể.
“Mấy giờ thì bắt đầu anh?” Diệp Tiểu Tiểu hỏi.
Mắt Diệp Tiểu Tiểu sáng lên: “Mượn à? Mượn của ai thế anh?”
“Nhà chị Lý bên cạnh, với cả nhà Tham mưu Vương đối diện.” Tần Phong nói, “Đều là chỗ quen biết cả, mượn vài cái bát cái ghế không thành vấn đề.”
Diệp Tiểu Tiểu hài lòng gật đầu: “Vậy thì được. À, có cần chuẩn bị thêm ít hạt dưa hạt lạc gì không anh? Trước khi uống rượu có thể ngồi cắn cho vui miệng.”
Nhìn bộ dạng “chu toàn từng li từng tí” của cô, Tần Phong bỗng thấy buồn cười: “Em nghĩ chu đáo thật đấy.”
Diệp Tiểu Tiểu hếch cằm lên: “Đương nhiên rồi! Chị đây làm việc thì anh cứ yên tâm tuyệt đối!”
Đùa à! Thời hiện đại bà đây từng tổ chức biết bao nhiêu buổi liên hoan tụ tập rồi?
Chút chuyện cỏn con này, giải quyết dễ như trở bàn tay!
Đêm đã khuya, Diệp Tiểu Tiểu nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, trong đầu vẫn còn đang tính toán sắp xếp thực đơn và các bước nấu nướng ngày mai.
Tần Phong nằm bên cạnh cô, hơi thở đều đặn, không rõ đã ngủ hay chưa.
Bỗng nhiên, anh lên tiếng: “Tiểu Tiểu.”
“Dạ?”
“Cảm ơn em.”
Diệp Tiểu Tiểu ngẩn ra: “Cảm ơn em chuyện gì cơ?”
Tần Phong im lặng một thoáng rồi mới nói: “Cảm ơn em đã bằng lòng phối hợp với anh, bằng lòng... coi nơi này là một mái nhà.”
Trái tim Diệp Tiểu Tiểu khẽ rung lên một nhịp.
Người đàn ông này... Từ bao giờ lại biết nói những lời ngọt ngào thế này rồi?
Rõ ràng là cố tình trêu chọc người ta mà!
Giữ vững lập trường vào, Diệp Tiểu Tiểu!
Cô trở mình, quay lưng về phía anh, giọng lí nhí: “Anh nói ngốc nghếch gì thế. Hai chúng ta là vợ chồng, em không coi nơi này là nhà thì coi đâu là nhà nữa?”
Phía sau im lặng vài giây, sau đó vang lên một tiếng “Ừ” rất khẽ, mang theo ý cười nhàn nhạt.
Diệp Tiểu Tiểu nhắm mắt lại, nhưng khóe môi lại không kìm được khẽ cong lên.
Đồng chí Tần Phong à, tuy hai ta là “đối tác hợp tác”, nhưng một khi đã đăng ký kết hôn rồi thì chị đây nhất định sẽ cùng anh vun vén cuộc sống thật đàng hoàng.
Cứ yên tâm đi, bữa cơm này, chị nhất định sẽ làm cho anh nở mày nở mặt!
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng như nước, rọi khắp căn nhà cấp bốn nhỏ nhắn.
Trong phòng, hai người nằm quay lưng vào nhau, ở giữa ngăn cách bởi một khoảng trống không quá rộng cũng chẳng quá hẹp, nhưng ai nấy đều mang theo nụ cười nơi khóe môi, từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


