Cuộc điện thoại gọi đến vào một buổi chiều mưa phùn lất phất bay.
Diệp Tiểu Tiểu đang ở trong bếp hầm nồi canh sườn bằng nước linh tuyền, mùi thơm ngào ngạt bay xa đến mức con chó nhà chị Lý bên cạnh cứ ngồi chầu chực ngoài hàng rào tre mãi không chịu đi.
Cô vừa ngân nga hát vừa thả một nắm rau cải trắng nhỏ trồng trong không gian vào nồi canh, đang hí hửng nghĩ xem tối nay khoe khoang tay nghề với Tần Phong thế nào thì bỗng nghe thấy ngoài sân có tiếng bước chân dồn dập chạy tới.
“Đồng chí Diệp Tiểu Tiểu ơi! Có điện thoại! Anh hai của cô gọi tới, bảo có việc gấp lắm!” Bác bảo vệ trực bốt điện thoại đứng ngoài cổng gào to.
Trong lòng Diệp Tiểu Tiểu “thót” một cái, chiếc muôi canh trên tay suýt chút nữa rơi tõm vào trong nồi.
Việc gấp? Anh hai gọi điện thoại tới?
Vãi chưởng, không phải là con mụ điên Lâm Uyển kia lại giở trò gì rồi đấy chứ?!
Cô vội vàng lau tay vào vạt áo, khoác vội chiếc áo khoác chạy thục mạng ra ngoài, đến cả chiếc tạp dề cũng chưa kịp cởi ra. Ở đầu dây bên kia, giọng của Diệp Đại Hà đè xuống rất thấp, nhưng không thể giấu nổi sự bực bội và phẫn nộ tột cùng:
“Tiểu Tiểu, xảy ra chuyện rồi. Có kẻ viết thư tố cáo gửi lên công xã, bảo bố mình tham ô công quỹ, biển thủ tiền của đội sản xuất! Công xã đã cử người xuống thanh tra rồi, bố bị tạm đình chỉ công tác, bắt ở nhà chờ điều tra!”
Đầu óc Diệp Tiểu Tiểu “ong” lên một tiếng, nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại được sự bình tĩnh.
Tình tiết trong nguyên tác quả nhiên đã bị kích hoạt rồi!
Lâm Uyển ơi là Lâm Uyển, cuối cùng cô cũng chịu ra tay rồi đấy à!
Thế nhưng... bà đây đã chờ sẵn cái chiêu này của cô từ lâu rồi!
“Anh hai anh đừng hoảng loạn.” Cô hạ thấp giọng: “Sổ sách của bố có ở nhà không?”
“Có ở nhà. Hai hôm nay bố cứ theo lời em dặn, lật đi lật lại xem xét suốt. Thế nhưng Tiểu Tiểu à, đống sổ sách đó... có vài chỗ thực sự rất lộn xộn, chính bố cũng không nhớ rõ ràng để giải thích được. Nếu bị người ta bới ra sơ hở thì biết làm sao bây giờ?”
Diệp Tiểu Tiểu hít sâu một hơi: “Bây giờ em sẽ về ngay. Anh bảo bố tuyệt đối đừng động vào cái gì hết, cất kỹ sổ sách đi, đợi em về xử lý.”
Cúp điện thoại xong, cô xoay người chạy thục mạng về phía cổng khu gia quyến, vừa chạy được hai bước thì đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Tần Phong không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, khẽ nhíu mày lại: “Đã xảy ra chuyện gì thế em?”
Diệp Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn anh, nói thật nhanh: “Bố em bị người ta gửi đơn tố cáo tham ô, đang bị đình chỉ công tác để điều tra rồi. Em phải về quê một chuyến ngay lập tức.”
Ánh mắt Tần Phong ngưng tụ lại: “Bao giờ đi?”
“Bây giờ luôn! Càng nhanh càng tốt!”
Tần Phong không nói hai lời, nắm lấy tay cô kéo thẳng về phía bãi đỗ xe: “Để anh đi mượn xe chở em về.”
Người đàn ông này... vào những thời khắc then chốt đúng là đáng tin cậy thật đấy!
Chiếc xe jeep lao vun vút trên con đường đất lầy lội gồ ghề, bắn tung tóe bùn đất sang hai bên đường.
Diệp Tiểu Tiểu tựa vào ghế phụ, đầu óc xoay chuyển với tốc độ tối đa.
Trong nguyên tác, Diệp Kiến Quốc bị tố cáo tham ô, chính vì sổ sách ghi chép quá đỗi hỗn loạn nên trăm miệng cũng không thể nào tự bào chữa cho mình được, cuối cùng bị cách chức, ôm hận uất ức mà chết sớm.
Thế nhưng cô biết rất rõ, bố mình tuy có những lúc hồ đồ qua loa, nhưng tuyệt đối không phải là hạng người tham ô làm trái pháp luật.
Những vấn đề trên sổ sách kia phần lớn là do thời gian quá lâu, việc quản lý thời xưa lỏng lẻo tạo thành những khoản nợ mù mờ, chứ hoàn toàn không phải do ông bỏ túi riêng.
Đã là sổ sách mù mờ thì chỉ cần sắp xếp làm cho nó sáng tỏ ra là xong!
Bà đây ở thời hiện đại tuy không học chuyên ngành kế toán, nhưng bảng tính Excel thì làm nhiều đến phát ngán rồi, việc thu dọn sắp xếp lại một cuốn sổ sách chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Tần Phong vừa lái xe vừa hỏi: “Cần anh giúp gì không?”
Diệp Tiểu Tiểu suy nghĩ một chút: “Sau khi về tới nơi anh qua trụ sở công xã nghe ngóng tình hình giúp em. Xem thử xem là ai đang phụ trách điều tra vụ án này, người đó có lai lịch bối cảnh thế nào. Nhưng anh đừng để lộ thân phận, cũng đừng mang quà cáp biếu xén gì cả nhé, kẻo lại để người ta nắm thóp bêu rếu.”
Tần Phong liếc nhìn cô một cái, nơi đáy mắt lóe lên một tia tán thưởng: “Anh hiểu rồi.”
Năm tiếng đồng hồ sau, chiếc xe jeep đã chạy vào địa phận thôn Thanh Sơn.
Dưới gốc cây hòe già ở đầu thôn, mấy bà thím đang ngồi buôn chuyện nhìn thấy chiếc xe jeep chạy qua liền lập tức chụm đầu xì xào bàn tán to nhỏ.
“Ôi chao, con gái nhà họ Diệp về rồi kìa!”
“Chắc chắn là nghe tin bố nó xảy ra chuyện nên mới vội vã chạy về đấy!”
“Cả cậu con rể sĩ quan cũng về cùng nữa, có chỗ dựa vững chắc đúng là khác hẳn!”
Diệp Tiểu Tiểu chẳng rảnh rỗi đâu mà chào hỏi họ, bảo Tần Phong lái thẳng xe về đỗ trước cổng nhà mình.
Trong sân nhà họ Diệp, bầu không khí ảm đạm thê lương bao trùm. Lưu Quế Phương ngồi ở gian chính gạt nước mắt, Diệp Đại Sơn ngồi xổm ở bậu cửa rít thuốc lào sầu não, còn Diệp Đại Hà thì bồn chồn đi đi lại lại trong phòng.
Nhìn thấy Diệp Tiểu Tiểu và Tần Phong bước vào, mọi người đều đồng loạt đứng bật dậy.
“Tiểu Tiểu!” Lưu Quế Phương nhào tới: “Bố con ông ấy...”
“Mẹ, đừng hoảng loạn.” Diệp Tiểu Tiểu vỗ về bàn tay bà: “Sổ sách đâu rồi ạ?”
Diệp Đại Hà vội vàng chạy vào phòng trong ôm ra một xấp sổ sách giấy đã ố vàng, đặt mạnh lên bàn. Diệp Tiểu Tiểu lật mở ra xem, đầu óc lập tức choáng váng: những con số chi chít dày đặc, chỗ thì viết bằng bút mực, chỗ thì viết bằng bút chì, thậm chí có chỗ còn dùng than củi để đánh dấu, ngày tháng đảo lộn lung tung, các đề mục ghi chép không rõ ràng, chẳng khác nào một cuốn mật mã thiên thư.
Mẹ ơi đất hỡi! Đây đâu phải là sổ sách kế toán, đây rõ ràng là hiện trường khai quật khảo cổ thì có!
Hèn chi bố không thể giải thích rõ ràng được, cái thứ này thì đến thần tiên giáng trần cũng chẳng thể nào đọc hiểu nổi!
Không còn cách nào khác, không hiểu cũng bắt buộc phải đọc cho bằng hiểu!
Cô hít sâu một hơi, quay sang bảo Tần Phong: “Anh sang công xã nghe ngóng tin tức đi, em ở nhà sắp xếp lại sổ sách.”
Tần Phong gật đầu, lại đưa mắt nhìn cô một cái, trầm giọng dặn dò: “Đừng để mệt quá nhé. Có chuyện gì cứ đợi anh về.”
Nói xong, anh xoay người bước ra khỏi cửa.
Diệp Tiểu Tiểu ngồi xuống trước bàn, bắt đầu lật xem từng trang sổ sách một.
Diệp Đại Hà ghé sát lại gần: “Tiểu Tiểu, em có làm được không đấy?”
Diệp Tiểu Tiểu không thèm ngẩng đầu lên: “Làm được. Anh hai, anh đi tìm cho em mấy tờ giấy trắng, một cây bút, với cả một bàn tính nữa.”
Diệp Đại Hà tuy trong lòng đầy rẫy nghi hoặc, nhưng vẫn răm rắp làm theo lời cô dặn.
Ngay sau đó, Diệp Tiểu Tiểu bắt đầu màn “tấn công giáng đòn vượt thời đại” của mình.
Cô áp dụng hoàn toàn tư duy kế toán hiện đại, bóc tách và phân loại lại toàn bộ các khoản thu chi trong đống sổ sách: thu nhập được phân loại theo nguồn gốc, chi tiêu được phân loại theo mục đích sử dụng, mỗi một khoản đều ghi rõ ràng thời gian, lý do chi tiêu và người trực tiếp phụ trách xử lý. Gặp phải những chỗ mờ mịt không rõ ràng, cô liền bảo Diệp Đại Hà đi hỏi lại Diệp Kiến Quốc, hoặc tìm những người từng trực tiếp xử lý năm đó để đối chiếu xác minh.
Lưu Quế Phương nhìn dáng vẻ làm việc chăm chú, chuyên nghiệp của con gái, không kìm được bèn ghé tai hỏi nhỏ Diệp Đại Hà: “Con gái mình từ bao giờ lại biết làm mấy cái trò này thế?”
Diệp Đại Hà cũng ngơ ngác: “Con... con cũng có biết đâu ạ.”
Biết cái gì mà biết chứ? Đây chính là phiên bản giấy của bảng tính Excel thời hiện đại đấy!
Mọi người không hiểu là chuyện hết sức bình thường!
Bận rộn miệt mài cho đến tận khi trời tối mịt, Tần Phong mới trở về.
Tin tức anh mang về giúp Diệp Tiểu Tiểu hoàn toàn yên tâm trong lòng:
“Người trực tiếp thanh tra sổ sách là Phó chủ nhiệm Lưu của công xã, nổi tiếng là người chí công vô tư, nhưng cũng là người rất thấu tình đạt lý. Mấy người dưới quyền ông ấy đều là những kế toán già đã làm việc mấy chục năm trong nghề, đôi mắt tinh tường lắm.”
Diệp Tiểu Tiểu gật đầu: “Thế thì tốt rồi. Chỉ cần là người biết nói lý lẽ thì không có gì phải sợ cả.”
Cô tiếp tục cắm cúi sắp xếp ghi chép, mãi cho đến tận đêm khuya, cuối cùng cũng biến đống sổ sách lộn xộn như mớ bòng bong kia thành một bản danh sách quyết toán thu chi vô cùng rõ ràng, mạch lạc.
Từng khoản thu, từng món chi, thời gian, nguyên do, số tiền, người phụ trách, tất cả đều rành mạch, rõ như ban ngày.
Ngay cả khoản tiền từng tạm trích dùng lúc đào mương dẫn nước năm xưa, cô cũng lập thành một mục riêng biệt, chú thích rõ ràng: “Tạm mượn sử dụng ngắn hạn, đã hoàn trả đầy đủ vào ngày X tháng X năm X”.
Diệp Kiến Quốc nhìn bản danh sách rõ ràng trước mặt, hai mắt đỏ hoe: “Tiểu Tiểu, cái này... cái này là do con làm ra thật đấy à?”
Diệp Tiểu Tiểu xoa boa cái cổ đang mỏi nhừ: “Vâng ạ. Bố xem qua thử xem có chỗ nào sai sót không?”
Diệp Kiến Quốc lật xem từng trang một, lật đến đâu nước mắt lại rơi lã chã đến đấy: “Không có vấn đề gì cả... Không có một chút sai sót nào hết... Có những chuyện chính bố còn chẳng nhớ nổi nữa, thế mà con đều tra ra được hết cả...”
Diệp Tiểu Tiểu vừa xoa cổ tay vừa nghĩ thầm: Con gái bố có năng lực sắp xếp tài liệu của thời hiện đại, lại có cả nước linh tuyền trong không gian giúp tỉnh táo tinh thần, thức trắng đêm làm việc cũng chẳng thấy buồn ngủ tẹo nào đâu!
Sáng sớm hôm sau, Diệp Tiểu Tiểu mang theo bản danh sách quyết toán đã được sắp xếp gọn gàng, cùng Diệp Kiến Quốc lên trụ sở công xã.
Người tiếp đón họ chính là Phó chủ nhiệm Lưu, một cán bộ lão thành ngoài năm mươi tuổi, đeo kính lão, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị. Ông cầm lấy bản danh sách mà Diệp Tiểu Tiểu đưa lên, lại nhìn sang mấy cuốn sổ sách cũ dày cộm đặt bên cạnh, trong mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
“Cái này là do cháu sắp xếp ra đấy à?” Ông cất tiếng hỏi Diệp Tiểu Tiểu.
“Vâng, thưa Phó chủ nhiệm Lưu.” Diệp Tiểu Tiểu trả lời với thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti: “Bố cháu tuổi tác đã cao, trí nhớ không còn tốt nữa nên sổ sách ghi chép có phần lộn xộn. Cháu giúp bố rà soát lại một lượt để các bác tiện việc đối chiếu kiểm tra ạ.”
Phó chủ nhiệm Lưu không nói gì, đưa bản danh sách đó cho hai kế toán già ngồi bên cạnh. Hai kế toán già đón lấy, bắt đầu mở đống sổ sách cũ ra đối chiếu từng trang một.
Thời gian chầm chậm trôi qua từng phút từng giây. Diệp Tiểu Tiểu ngồi ở đó, bề ngoài tỏ ra vô cùng trấn tĩnh, nhưng trong lòng thực ra cũng có chút hồi hộp đánh trống ngực.
Chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Từng khoản từng món đều khớp cả rồi, chắc chắn sẽ ổn thỏa thôi... Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ...
Tần Phong đứng ngay sau lưng cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên vai cô, như một lời an ủi và chỗ dựa vững chắc thầm lặng.
Không biết đã qua bao lâu, một kế toán già ngẩng đầu lên, nhìn về phía Phó chủ nhiệm Lưu, trong giọng nói mang theo sự thán phục không hề che giấu:
“Chủ nhiệm Lưu à khớp hết toàn bộ rồi ạ. Không sai lệch một xu một cắc nào. Có vài chỗ trong sổ sách cũ ghi chép lộn xộn chồng chéo lên nhau, nhưng trên bản danh sách này lại viết vô cùng rõ ràng, mỗi một khoản chi đều tìm được nguồn gốc xuất xứ cụ thể.”
Kế toán già còn lại cũng gật đầu lia lịa: “Làm nghề này mấy chục năm nay, lần đầu tiên tôi thấy có người làm sổ sách rõ ràng, mạch lạc đến mức này đấy. Cô bé này đúng là một nhân tài hiếm có.”
Phó chủ nhiệm Lưu nhận lại bản danh sách, cẩn thận xem xét lại một lần nữa, sau đó ngẩng đầu nhìn sang Diệp Kiến Quốc, nét mặt nghiêm nghị trên gương mặt rốt cuộc cũng giãn ra vài phần:
“Bí thư Diệp này, đống sổ sách này của ông tuy ghi chép có lộn xộn thật, nhưng bản thân các khoản thu chi thì không có vấn đề gì cả. Khoản tiền tạm trích dùng năm xưa ông cũng đã hoàn trả đầy đủ từ lâu rồi. Chuyện này... coi như kết thúc tại đây. Ông về tiếp tục công tác đi, lệnh đình chỉ chính thức bị bãi bỏ.”
Diệp Kiến Quốc sững sờ mất một lúc, sau đó hốc mắt nóng bừng lên, suýt chút nữa bật khóc ngay tại chỗ: “Cảm ơn Chủ nhiệm Lưu! Cảm ơn ông nhiều lắm!”
Phó chủ nhiệm Lưu xua xua tay, đưa mắt nhìn Diệp Tiểu Tiểu, trong mắt đong đầy ý cười: “Muốn cảm ơn thì đi mà cảm ơn con gái ông ấy. Nó sắp xếp sổ sách còn rõ ràng chuyên nghiệp hơn cả kế toán của công xã chúng tôi nữa kìa.”
Diệp Tiểu Tiểu được khen đến mức có chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng thì sướng rơn cả người.
Đó là chuyện đương nhiên rồi! Bà đây là người được hưởng nền giáo dục hiện đại đàng hoàng cơ mà!
Đối phó với cái đống sổ sách mờ ám thời xưa này thì đúng là một màn tấn công áp đảo hoàn toàn!
Tin tức rất nhanh đã truyền về đến thôn Thanh Sơn.
Trong sân nhà họ Diệp, Lưu Quế Phương ôm chặt lấy Diệp Tiểu Tiểu vừa khóc vừa cười: “Bảo bối của mẹ ơi! Con đúng là vị cứu tinh của cả cái nhà này rồi!”
Diệp Đại Sơn mừng rỡ xoa xoa hai bàn tay: “Em gái tôi giỏi quá! Em gái tôi đúng là đỉnh thật sự!”
Diệp Đại Hà thì lại dùng ánh mắt đầy thâm sâu nhìn chằm chằm Diệp Tiểu Tiểu, hồi lâu sau mới thốt ra một câu đầy ẩn ý: “Tiểu Tiểu này, em thú thật đi, bao nhiêu năm nay ở nhà giả vờ ngốc nghếch có phải là cố ý không đấy?”
Diệp Tiểu Tiểu chớp chớp mắt, làm ra vẻ mặt vô tội: “Anh hai, anh nói linh tinh gì thế? Em chỉ biết tính toán sổ sách một chút thôi mà.”
Chỉ biết tính toán sổ sách một chút thôi á? Chỉ biết một chút mà có thể sắp xếp đống sổ sách lộn xộn mấy chục năm trời còn rõ ràng hơn cả kế toán công xã sao?
Con nha đầu này, chẳng lẽ là vì muốn trốn việc nhà nên mới giả vờ bấy lâu nay ư!
Ngày nào cũng giả vờ cái gì cũng không biết... làm cho cả nhà chẳng dám để nó ra ngoài làm lụng vất vả, chỉ sợ nó bị người ta nói ra nói vào chê cười.
Bây giờ lấy chồng có người đàn ông của mình rồi, sợ bố làm ảnh hưởng đến thể diện của chồng nên mới chịu lòi đuôi ra tính toán sổ sách!
Con ranh này! Khôn lỏi còn hơn cả mình nữa!
Diệp Đại Hà lộ rõ vẻ mặt không tin, nhưng cũng không gặng hỏi thêm nữa.
Khi tin tức truyền đến tai Lâm Uyển, ả đang nằm co ro trên chiếc giường ở điểm thanh niên trí thức, bụng dưới đã hơi nhô lên một chút.
Mấy thanh niên trí thức sang chơi thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ câu chuyện của nhà họ Diệp, cuối cùng còn không quên cảm thán: “Diệp Tiểu Tiểu đúng là giỏi thật đấy, nghe bảo sắp xếp sổ sách đâu ra đấy rõ mười mươi, đến cả kế toán trên công xã cũng phải mở miệng khen nức nở!”
Máu trên mặt Lâm Uyển từng chút một rút sạch không còn một giọt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.
Không thể nào! Tuyệt đối không thể có chuyện đó được!
Đống sổ sách đó ả đã từng nhờ người xem qua rồi, lộn xộn như một mớ bòng bong, làm sao có thể sắp xếp rõ ràng được chứ?!
Chắc chắn là Tần Phong! Nhất định là anh ta đã dùng chức quyền để gây sức ép lên công xã, bao che dung túng cho Diệp Kiến Quốc!
Ả nghiến răng nghiến lợi, trong đáy mắt bùng lên ngọn lửa hận thù điên cuồng.
Diệp Tiểu Tiểu... lại là Diệp Tiểu Tiểu!
Tao không tin! Tao không tin số mạng của mày lúc nào cũng may mắn như thế! Nhất định sẽ có cách... nhất định sẽ có cách lật đổ được mày!
Ả đưa tay xoa lấy bụng mình, một kế hoạch điên cuồng và tàn độc hơn bắt đầu thành hình trong đầu ả.
Mà lúc này, trong khoảng sân nhỏ nhà họ Diệp lại đang rộn rã tưng bừng như đón Tết.
Lưu Quế Phương thịt ngay một con gà, hầm một nồi canh gà thơm nức mũi, nhất quyết ép Diệp Tiểu Tiểu phải uống thật nhiều để bồi bổ sức khỏe.
Diệp Kiến Quốc ngồi ở vị trí chủ tọa, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ sau khi vừa thoát khỏi một kiếp nạn lớn, ánh mắt nhìn về phía con gái ngập tràn sự tự hào hãnh diện.
Diệp Đại Sơn và Diệp Đại Hà liên tục nâng chén chúc rượu Tần Phong, cảm ơn anh đã nhiệt tình giúp đỡ.
Tần Phong vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm đạm, vững chãi như thường ngày, ai mời cũng không từ chối, chén nào rượu đến cũng cạn sạch. Thế nhưng Diệp Tiểu Tiểu để ý thấy, ánh mắt anh nhìn mình dường như lại có thêm vài phần dịu dàng và cưng chiều hơn trước.
Diệp Tiểu Tiểu vừa húp canh gà vừa nhìn ngắm cả căn nhà ngập tràn tiếng cười vui vẻ của người thân, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn.
Lâm Uyển ơi là Lâm Uyển, cô muốn hãm hại bố tôi sao? Đợi kiếp sau đi nhé!
Nhưng mà... với cái tính cách điên cuồng bệnh hoạn của ả ta thì chắc chắn sẽ không chịu dừng tay dễ dàng như vậy đâu.
Tiếp theo sau đây cô còn chiêu trò gì nữa nào? Bà đây sẵn sàng tiếp chiêu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



