Chiếc xe jeep xóc nảy trên con đường đất mấp mô gồ ghề suốt bốn tiếng đồng hồ, làm cho khung xương của Diệp Tiểu Tiểu như muốn rã rời ra từng khúc.
Cô tựa vào ghế phụ nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài cửa sổ ngày càng trở nên hoang vắng: đầu tiên là thị trấn sầm uất của công xã, tiếp theo là những ngôi làng thưa thớt, rồi đến những cánh đồng trải dài tít tắp, cuối cùng ngay cả đồng ruộng cũng biến mất thay vào đó là những ngọn đồi nhấp nhô và những rặng cây thưa thớt.
Đơn vị bộ đội này rốt cuộc được dựng ở cái chốn thâm sơn cùng cốc nào vậy chứ?
Đồng chí Tần Phong à, anh có chắc đây là đường đến quân khu chứ không phải đang đi thỉnh kinh bên Tây Thiên không đấy?
“Sắp đến rồi.” Tần Phong dường như nhận ra suy nghĩ của cô, cất tiếng phá vỡ sự im lặng: “Chính là khoảng trũng giữa sườn núi phía trước kia.”
Diệp Tiểu Tiểu nhìn theo hướng mắt anh chỉ, quả nhiên ở thung lũng đằng xa lờ mờ thấy được vài dãy nhà thấp tầng, cùng với mấy cột cờ cao vút, lá cờ đỏ tung bay phần phật trong gió núi.
Chiếc xe rẽ vào một con đường đất hẹp hơn, hai bên đường bắt đầu xuất hiện những thửa ruộng có người đang cặm cụi làm lụng. Thấy xe jeep chạy qua, những người đó liền ngẩng đầu lên, tò mò nhìn ngó.
“Đó là đất của khu gia quyến, người nhà quân nhân tự khai khẩn trồng trọt.” Tần Phong giải thích: “Có thể kiếm thêm chút rau củ phụ giúp bữa ăn gia đình.”
Diệp Tiểu Tiểu gật đầu, thầm ghi nhớ trong lòng: Người nhà quân nhân được phép tự trồng trọt sao? Thế thì hạt giống trong không gian của mình chẳng phải đã có nguồn gốc xuất xứ hợp lý rồi ư?
Chiếc xe chạy qua một cánh cổng lớn có lính gác bồng súng đứng canh, vừa thấy xe của Tần Phong, người lính nghiêm trang chào một cái rồi mở cổng cho qua. Đi vào bên trong, Diệp Tiểu Tiểu mới phát hiện nơi này rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của mình: những dãy nhà doanh trại ngăn nắp, bãi tập rộng thênh thang, cùng với từng dãy nhà cấp bốn thẳng tắp san sát nhau.
Tần Phong dừng xe trước một dãy nhà cấp bốn, tắt máy, quay sang nhìn Diệp Tiểu Tiểu, trên nét mặt hiếm hoi lộ ra vài phần áy náy:
“Tiểu Tiểu, có một chuyện... anh phải nói rõ với em.”
Trong lòng Diệp Tiểu Tiểu “thót” một cái: Tới rồi tới rồi! Vừa mới cưới xong đã muốn thú nhận bí mật động trời gì đây? Con riêng? Người yêu cũ? Hay là nợ nần cờ bạc ngập đầu?
Anh tốt nhất là nói cái gì mà tôi có thể chấp nhận được nhé, nếu không thì tờ giấy đăng ký kết hôn vừa mới cầm tay có khi lại phải đổi thành giấy ly hôn đấy!
“Anh... anh nói đi.” Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Tần Phong ngập ngừng một lát, dường như đang sắp xếp lại câu từ: “Vốn dĩ theo cấp bậc của anh thì sẽ được phân một căn hộ trên nhà lầu. Hai phòng ngủ một phòng khách, có bếp và nhà vệ sinh riêng biệt, điều kiện sinh hoạt sẽ tốt hơn rất nhiều.”
Mắt Diệp Tiểu Tiểu sáng lên: Nhà lầu! Hai phòng ngủ một phòng khách! Đồ cao cấp thời này đấy!
“Nhưng mà...” Tần Phong chuyển giọng, vẻ áy náy càng hiện rõ hơn: “Hồi đầu năm có một đợt gia quyến mới chuyển đến, có mấy đồng chí trong nhà quá đông người, chen chúc không đủ chỗ ở. Khi ấy anh... vẫn chưa kết hôn, nên đã tạm thời nhường suất phân nhà đó ra. Kết quả là đợt phân nhà gần nhất vừa kết thúc, đợt tiếp theo thì chưa biết phải đợi đến bao giờ...”
Anh nhìn Diệp Tiểu Tiểu, trong ánh mắt mang theo sự dò xét đầy cẩn trọng: “Cho nên bây giờ chúng ta đành phải tạm thời ở căn nhà cấp bốn này. Làm em phải chịu ấm ức rồi.”
Diệp Tiểu Tiểu ngẩn người mất ba giây, sau đó “phì” một tiếng bật cười thành tiếng.
Làm mình sợ chết khiếp! Cứ tưởng là bí mật động trời gì cơ, hóa ra chỉ có thế thôi á?
Nhà cấp bốn ư? Bà đây ở thời hiện đại từng chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp ổ chuột rồi, cái xó xỉnh tồi tàn nào mà chưa từng ở qua chứ?
Huống chi ở cái thời đại này có được một căn nhà ở riêng biệt đã là tốt lắm rồi!
“Chỉ vì chuyện này thôi á?” Cô cười lắc đầu: “Đồng chí Tần Phong, anh coi thường em quá đấy. Nhà cấp bốn thì sao chứ? Nhà cấp bốn gần gũi với đất đai! Em còn sợ ở nhà lầu cao quá leo mỏi cả chân ấy chứ!”
Cô đẩy cửa xe nhảy tót xuống, bắt đầu đánh giá dãy nhà cấp bốn trước mặt.
Tường gạch xám, mái ngói đỏ, hơn chục hộ gia đình xếp thành một hàng dài, trước cửa mỗi nhà đều có một khoảng sân nhỏ được quây lại bằng hàng rào tre. Trong sân nhà thì trồng rau, nhà thì phơi quần áo, lại có nhà đặt mấy chậu hoa cỏ. Tuy nhìn đơn sơ nhưng lại toát lên bầu không khí sinh hoạt gia đình vô cùng ấm cúng, đậm đà.
“Căn nào là của chúng mình thế anh?” Diệp Tiểu Tiểu quay đầu lại hỏi.
Tần Phong cũng bước xuống xe, chỉ tay về phía một căn hộ nằm ở khoảng giữa: “Căn kia.”
Diệp Tiểu Tiểu bước tới, đẩy cánh cổng rào tre, đi vào trong sân. Khoảng sân không lớn lắm nhưng được quét dọn tương đối sạch sẽ, ở góc sân có một chiếc giếng bơm tay và một khoảnh đất trống nho nhỏ.
Tốt lắm, tốt lắm! Có sân riêng! Có thể trồng rau rồi!
Diệp Tiểu Tiểu đi dạo một vòng, hài lòng gật đầu: “Rất tốt! Em thích lắm!”
Tần Phong đứng ở cửa, nhìn cô sờ chỗ này ngắm chỗ kia, trên mặt lộ rõ vẻ mới lạ và thỏa mãn không giấu giếm, nét mặt căng thẳng của anh cuối cùng cũng giãn ra, nơi khóe môi hiện lên một nụ cười mờ nhạt.
“Em thật sự không chê chứ?” Anh vẫn có chút chưa yên tâm.
Diệp Tiểu Tiểu xoay người lại, hai tay chống nạnh: “Đồng chí Tần Phong, em trịnh trọng tuyên bố: Em, Diệp Tiểu Tiểu, từ nhỏ đã lớn lên trong nhà vách đất, nhà cấp bốn đối với em đã là biệt thự cao cấp bản nâng cấp rồi! Anh mà còn nói chuyện chê với không chê nữa là em giận thật đấy nhé!”
Tần Phong nhìn dáng vẻ “hùng hổ” đáng yêu của cô, ý cười nơi đáy mắt càng đậm hơn. Anh gật đầu: “Được rồi. Vậy... em cứ thu dọn trước đi, anh qua đơn vị trả xe, tiện thể đi báo danh luôn. Tối anh về ăn cơm với em.”
“Đi đi, đi đi!” Diệp Tiểu Tiểu xua xua tay, đầu óc đã bắt đầu nghiên cứu xem chiếc giếng bơm tay này sử dụng thế nào rồi.
Tần Phong xoay người định đi, lại dừng bước quay đầu dặn dò thêm một câu: “Đúng rồi, hàng xóm xung quanh đây đều rất tốt tính, có chuyện gì em cứ tìm họ nhờ giúp đỡ. Nhất là chị Lý ở nhà bên cạnh, tính tình nhiệt tình lắm, có gì không hiểu em cứ hỏi chị ấy.”
“Biết rồi, biết rồi mà!” Diệp Tiểu Tiểu chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
Tần Phong lúc này mới yên tâm rời đi.
Diệp Tiểu Tiểu đi loanh quanh trong nhà một vòng, sắp xếp lại đống hành lý mang theo một cách đơn giản.
Đồ đạc của Tần Phong không nhiều, vài bộ quân phục được treo ngay ngắn trong tủ áo, trên bàn có đặt vài cuốn sách và sổ tay ghi chép.
Cô lật qua xem thử, toàn là tài liệu lý luận quân sự và học tập chính trị, chán ngắt đến phát buồn ngủ.
Chậc, đúng chuẩn phong cách cán bộ già, rất hợp với hình tượng nhân vật.
Cơ mà... chiếc tủ áo này trống mất một nửa, là cố ý chừa lại cho mình đúng không?
Cũng chu đáo ra phết đấy chứ.
Dọn dẹp xong xuôi hòm hòm, cô quyết định ra ngoài đi dạo một vòng để làm quen với môi trường xung quanh, tiện thể xem có tin giật gân gì để hóng hớt không. Dù sao thì cuộc sống trong đại viện quân khu cô mới chỉ thấy trên phim truyền hình, bây giờ mới được đích thân trải nghiệm đây này!
Cô vừa mới đẩy cánh cổng sân ra, còn chưa kịp bước chân ra ngoài thì đã chạm mặt một người:
Nói chính xác hơn là một người phụ nữ.
Cô ta trạc ngoài hai mươi tuổi, gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, nước da trắng trẻo, mặc bộ đồ Lenin rất thời thượng, tóc uốn lọn xoăn tít theo mốt thịnh hành thời bấy giờ, trên tai còn đeo một đôi khuyên tai bằng bạc.
Toàn thân toát lên một khí chất ngập tràn mùi tiền bạc.
Cô ta đưa mắt đánh giá Diệp Tiểu Tiểu từ trên xuống dưới, ánh nhìn lướt từ hai bím tóc đuôi sam quê mùa trên đầu, quét qua chiếc áo hoa nhí do chính tay Lưu Quế Phương may, rồi dừng lại ở đôi giày vải đã hơi cũ dưới chân cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý giễu cợt.
“Ôi chao đây chính là... cô vợ nông thôn mới cưới của anh Tần Phong đấy à?” Cô ta lên tiếng, giọng nói the the nhọn hoắt nhưng lại mang theo một ngữ điệu khiến người nghe cực kỳ khó chịu: “Tôi cứ tưởng là tiên nữ phương nào giáng trần, hóa ra trông cũng chỉ có thế này thôi.”
Diệp Tiểu Tiểu khẽ nhướn mày.
Tới rồi, tới rồi!
Tiết mục kinh điển đây rồi!
Thanh mai trúc mã lên sàn!
Cái giọng điệu này, ánh mắt này, cái kiểu móc mỉa xách mé này... đúng chuẩn cấu hình của một nữ phụ độc ác rồi!
Trên mặt cô không hề lộ ra chút khó chịu nào, ngược lại còn cười híp mắt đáp lại: “Đúng vậy, tôi chính là cô vợ nông thôn của đồng chí Tần Phong đây. Xin hỏi cô là...?”
Người phụ nữ kia bị thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti của cô làm cho nghẹn họng một nhịp, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ kiêu kỳ, ngẩng cao cằm lên, dùng giọng điệu như thể ban ơn nói: “Tôi tên là Văn Tú, bố tôi là Chủ nhiệm Văn của bộ Hậu cần. Tôi với anh Tần Phong cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tính ra thì là... thanh mai trúc mã đấy.”
Cô ta cố tình nhấn thật mạnh bốn chữ “thanh mai trúc mã”, rồi dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Diệp Tiểu Tiểu, dường như đang chờ đợi đối phương lộ ra vẻ ghen tuông hoặc tự ti, mặc cảm.
Diệp Tiểu Tiểu chớp chớp mắt, nụ cười trên mặt vẫn tươi rói như cũ: “Ồ, thanh mai trúc mã cơ đấy! Thế thì tốt quá, đồng chí Tần Phong từ nhỏ đã có người chơi cùng, chắc chắn là không bị cô đơn rồi.”
Văn Tú: “...”
Cái con người này không hiểu tiếng người à?
Bà đây nói câu thanh mai trúc mã là để khoe khoang thị uy, chứ không phải để cho cô dùng làm câu chuyện bối cảnh đâu nhé!
Ả hít sâu một hơi, quyết định đổi sang cách nói khác: “Sao anh Tần Phong lại cưới một người như cô chứ? Ngày xưa mắt nhìn của anh ấy cao lắm, trong quân khu có biết bao nhiêu cô gái để ý mà anh ấy chẳng thèm đoái hoài tới ai. Tôi cứ tưởng cuối cùng anh ấy sẽ tìm một người môn đăng hộ đối cơ đấy.”
Lời này nghe chừng đã quá thẳng thừng rồi.
Nụ cười trên mặt Diệp Tiểu Tiểu vẫn không hề thay đổi, nhưng trong ánh mắt đã thoáng hiện lên tia sắc lạnh.
Cô nghiêng đầu, nhìn Văn Tú, cất giọng ngây thơ vô số tội:
“Có lẽ... đây chính là duyên phận chăng? Đúng rồi, đồng chí Văn Tú, cô đã kết hôn chưa thế?”
Sắc mặt Văn Tú cứng đờ: “Tôi... tôi vẫn chưa...”
“Ồ, chưa kết hôn à.” Diệp Tiểu Tiểu gật gù, làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ: “Thế thì cô phải nhanh nhanh lên đấy nhé. Tôi nghe mẹ tôi bảo con gái mà nhiều tuổi quá là khó tìm đối tượng lắm. Trông cô thế này... chắc cũng phải hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi rồi nhỉ?”
Mặt Văn Tú lập tức đỏ bừng bừng! Năm nay cô ta hai mươi tư tuổi, ở thành phố thì chưa tính là lớn, nhưng ở nông thôn thì đúng thật là xếp vào hàng “gái ế” rồi. Bị Diệp Tiểu Tiểu nói trúng tim đen như vậy, chẳng khác nào bị người ta dẫm phải đuôi mèo!
“Cô... cô nói bậy bạ gì đấy! Tôi mới hai mươi tư thôi!”
“Hai mươi tư tuổi rồi cơ à!” Diệp Tiểu Tiểu làm ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra: “Thế thì đúng là chưa già lắm, nhưng mà cũng... ừm, nên khẩn trương lên thôi. Đồng chí Tần Phong hai mươi sáu tuổi đã lấy vợ rồi, cô kém anh ấy hai tuổi, bây giờ tìm đối tượng rồi sang năm cưới, năm sau nữa sinh con là vừa vặn thời gian luôn!”
Văn Tú tức đến mức toàn thân run rẩy, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Diệp Tiểu Tiểu, run lẩy bẩy: “Cô... cái đồ nhà quê thô bỉ này! Cô thì hiểu cái thá gì chứ!”
Diệp Tiểu Tiểu vô tội chớp chớp mắt: “Tôi đúng là chẳng hiểu gì nhiều thật, tôi chỉ hiểu mỗi một điều thôi: Đồng chí Tần Phong là người đàn ông của tôi, hiện tại anh ấy ở trong phòng của tôi, tối đến phải về ăn cơm với tôi. Đồng chí Văn Tú nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi phải vào dọn dẹp tiếp đây, không thì tối đến lại chẳng có chỗ mà ngủ.”
Nói xong, cô nở một nụ cười ngọt ngào với Văn Tú, xoay người đẩy cổng rào, ung dung thong thả bước vào trong sân, cũng không quên cài chặt then cửa tre lại.
Văn Tú đứng chết trân ngoài cửa, mặt mày hết xanh lại trắng, môi cắn đến suýt bật máu.
Con tiện nhân nhà quê này!
Nó dám nói chuyện với mình bằng cái giọng điệu đó sao!
Sao anh Tần Phong lại có thể cưới một con thôn nữ vô giáo dục như vậy chứ!
Chắc chắn là nó đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì rồi! Nhất định là thế!
Cô ta hung hăng trừng mắt liếc cánh cửa rào tre một cái, rồi dậm gót giày cao gót “cộp cộp cộp” hậm hực bỏ đi.
Diệp Tiểu Tiểu đứng qua khung cửa sổ nhìn theo bóng lưng ả khuất dần, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Chỉ có thế thôi á? Chiến lực chỉ có ngần này thôi sao?
Đến Lâm Uyển còn giỏi đánh đấm hơn cô ta nhiều!
Còn thanh mai trúc mã cái nỗi gì, tôi thấy là “thanh mốc trúc mã” thì có: vừa xanh, vừa mốc, lại vừa chua lét!
Đồng chí Tần Phong à đồng chí Tần Phong, chất lượng hoa đào của anh đúng là đáng lo ngại thật đấy!
Cô vừa ngân nga hát vừa tiếp tục dọn dẹp phòng ốc, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Chập tối, Tần Phong trở về.
Anh vừa bước vào cửa đã thấy Diệp Tiểu Tiểu đang ngồi bên bàn, trước mặt là một cuốn tạp chí cũ không biết cô bới từ đâu ra, chân vắt chữ ngũ, thảnh thơi nhàn nhã lật từng trang.
“Dọn dẹp xong rồi à em?” Anh hỏi.
“Xong xuôi hết rồi.” Diệp Tiểu Tiểu đặt cuốn tạp chí xuống, cười híp mắt nhìn anh: “Đồng chí Tần Phong này, chiều nay có một vị khách đến tìm anh đấy.”
Tần Phong ngẩn người: “Khách á? Ai thế?”
“Một cô gái họ Văn tự xưng là thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh từ bé, trông cũng xinh xắn lắm.” Diệp Tiểu Tiểu chống cằm, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Cô ấy bảo bố cô ấy là Chủ nhiệm Văn của bộ Hậu cần, cùng lớn lên với anh từ nhỏ. Hình như cô ấy có ý kiến rất lớn với “cô vợ nông thôn” là em đây, cảm thấy em không xứng với anh đâu nhé.”
Mặt Tần Phong lập tức sa sầm xuống.
Anh nhìn Diệp Tiểu Tiểu, vội vã muốn giải thích: “Tiểu Tiểu, cô ta...”
“Không cần giải thích đâu!” Diệp Tiểu Tiểu xua tay một cái, cười như một con mèo vừa trộm được cá ngon: “Em đã giúp anh đuổi cô ta đi rồi. Em bảo với cô ta là anh là người đàn ông của em, tối đến phải về ăn cơm với em, không rảnh rỗi đâu mà tiếp đón cô ta.”
Tần Phong: “...”
Anh im lặng một thoáng, khóe môi khẽ cong lên, nơi đáy mắt lóe lên một tia cười ấm áp.
“Đuổi đi rất đúng.” Anh nói, trong giọng điệu mang theo một sự dung túng mà ngay cả bản thân anh cũng không hề nhận ra.
Diệp Tiểu Tiểu hài lòng gật đầu, đứng dậy: “Thế là được rồi. Đúng rồi, tối nay ăn gì đây anh? Gần đây có hợp tác xã cung tiêu không? Để em đi mua ít đồ ăn về trổ tài cho anh xem!”
Tần Phong nhìn dáng vẻ hào hứng, vui tươi của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chưa từng có từ trước tới nay: ấm áp như thể có một mầm cây non đang lặng lẽ đâm chồi nảy lộc.
Cô vợ này... dường như cưới đúng người thật rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

