Vốn chuyện không liên quan đến mình, đám người xem náo nhiệt kia nghe Mạc Viễn Sơn nói, nhất thời cảm thấy không ổn. Nếu tin Mạc Linh Chi đánh chết chị dâu truyền ra ngoài, người khác còn chịu để mắt đến phụ nữ trong đại đội sao?
Nhà ai còn dám cưới nữa?
“Tam Dạng à, Linh Chi nhà anh hung hăng quá, xem dáng vẻ vừa rồi của con bé như muốn giết chị dâu nó vậy.”
"Nếu làm bại hoại thanh danh của đại đội khiến con gái nhà tôi không gả đi được, tôi sẽ san phẳng nhà anh đó.”
Mỗi một hộ nông dân, quan tâm nhất không phải là miếng đất ăn, mà chính là hôn lễ của con cái trong nhà.
Nếu Mạc Linh Chi thật sự đánh chết mẹ con Giang Tiểu Mãn, con gái đại đội bọn họ cũng đừng mong có thanh danh tốt.
Mạc Viễn Sơn dăm ba câu liền nâng cao ý nghĩa của chuyện này, thuận lợi đem "chuyện nhà" trong miệng Mạc Tam Dạng, biến thành chuyện lớn trong thôn.
Nhà Lệ Phong, ngươi nói xem, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Giang Tiểu Mãn muốn chính là hiệu quả này.
Cô đã xem qua miêu tả về những người trong đại đội.
Tạ ơn Chúa, cô ấy vẫn còn nhớ nội dung cốt truyện.
Đại đội trưởng Mạc Viễn Sơn không tệ, chỉ là có chút mê quan, quản sự tốt.
Thời điểm xác định dùng phép khích tướng kích thích Mạc Linh Chi, Giang Tiểu Mãn liền hạ quyết tâm đem chuyện này đâm tới trước mặt Mạc Viễn Sơn.
Y theo tính cách Mạc Viễn Sơn, tuyệt đối phải xen vào, tạo uy vọng trong đại đội.
Cũng may, cô đoán đúng!
Giang Tiểu Mãn chưa nói xong, nước mắt đã chảy trước.
Nguyên Bảo trong lòng cũng gào mệt mỏi, nấc cục khóc lóc, càng thêm khiến người ta đau lòng.
“Đại đội trưởng của chúng ta làm chủ cho cô đây!" Thím Lưu chủ nhiệm hội phụ nữ của đại đội thấy dáng vẻ Giang Tiểu Mãn lại nhìn ba người nhà họ Mạc, trong lòng đã ‘phán tử hình’ cho Mạc Linh Chi, đau lòng không thôi ôm bả vai Giang Tiểu Mãn.
Giang Tiểu Mãn cảm thấy khóc không nhiều lắm, ủy khuất không thôi nói: "Nguyên Bảo cũng sắp năm tuổi, qua một năm nữa là có thể đi học. Lệ Phong gửi thư nói không thể để con chịu khổ, nghèo giáo dục được. Gửi cho tôi ít tiền, bảo tôi đưa con vào thành phố. Hôm qua tôi đến tìm ba mẹ xin lộ phí, mẹ và em chồng không cho tôi đưa Nguyên Bảo vào thành phố.”
Nói xong, Giang Tiểu Mãn lại khóc lên: "Mẹ nói tôi là đi hưởng phúc, nói tôi mấy cân mấy lượng, chịu không nổi phúc khí như vậy.”
Mạc Tam Dạng không thể tưởng tượng nổi nhìn vợ thằng hai.
Không ngờ, quả thật không ngờ. Ông lại nhìn lầm rồi.
Giang Tiểu Mãn còn đang nói, ôm Nguyên Bảo run lẩy bẩy, hơn nữa dáng vẻ giống như tránh được nạn đói, những người xem náo nhiệt kia đều bàn tán về ba người nhà họ Mạc.
Nhất là hàng xóm bên cạnh nhà Giang Tiểu Mãn, ra vẻ đã sớm biết, khinh bỉ nhìn Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi.
“Còn mấy cân mấy lượng sao? "Mạc Viễn Sơn bảo thủ thì bảo thủ, cũng rất chú trọng giáo dục.
Trong mắt ông ấy, Mạc Lệ Phong là hậu sinh có tiền đồ nhất toàn bộ đại đội, thậm chí toàn bộ công xã! Lời Mạc Lệ Phong nói, vậy tuyệt đối không sai.
Chứ đừng nói chi là liên quan đến đứa nhỏ.
Mạc Viễn Sơn trừng mắt nhìn Mạc Tam Dạng, người khác không biết, ông ấy còn không biết Mạc Tam Dạng sao?
“Tam Dạng, anh nói xem, anh có ý gì đây?”
Mạc Tam Dạng sắc mặt khó coi, việc xấu trong nhà bị lôi ra ngoài, về sau ông ta còn ngẩng đầu trong thôn thế nào?
Con gái út Mạc Linh Chi vốn rất có phân lượng trong lòng ông ta, hiện tại cũng thành phiền toái. Mà ông ta cảm thấy mình đã quan tâm đủ cho vợ thằng hai và cháu trai lại càng thêm đáng lo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


