"Cốc cốc cốc."
Giang Nhu bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức, cô xoa xoa đôi mắt, mơ màng cố gắng từ trên giường ngồi dậy.
Cử động được một nửa lại có hơi khó khăn, nhận ra là vì sao, cô đau khổ dùng một bàn tay nâng cái bụng tròn vo.
Tiếng đập cửa bên ngoài dừng lại, người đàn bà đứng bên ngoài lớn giọng gọi: "Tiểu Nhu, có ở nhà không?"
Không kịp nghĩ nhiều, Giang Nhu mơ hồ kêu lớn với bên ngoài: "Tới ngay đây."
Sau đó chậm chạp vươn hai chân ra tìm đôi dép bông dưới giường, cô nhét bàn chân có phần sưng phù vào, tiếp theo lại chống giường chậm chạp đi ra ngoài.
Bụng quá nặng, như là mang một quả cân lớn, cô phải dùng hai tay ôm lấy mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút.
Ra tới trong sân, Giang Nhu lấy then cài cửa ra, sau đó đối diện với một người đàn bà đen gầy, tay xách giỏ rau.
Người này thấp hơn cô nửa cái đầu, mái tóc khô xơ, khuôn mặt tiều tụy, nếp nhăn trên khóe mắt và khóe miệng đều rõ ràng, có điều ngũ quan đoan chính, có thể nhìn ra diện mạo thời trẻ quả thật không tồi.
Bà ta nhìn thấy Giang Nhu ra tới, khóe miệng lập tức kéo xuống, đôi mắt mang theo mấy phần khôn khéo quét từ trên xuống dưới người cô một lần, cuối cùng tầm mắt dừng ở gò má ngủ đến in hằn nếp gấp màu hồng, ngữ khí có vài phần không tốt, bà ta cứng rắn chất vấn: "Ban ngày ban mặt đóng cửa cái gì chứ? Đã ngủ bao lâu rồi, có phải cô đã quên mình còn có một người đàn ông hay không?"
Giang Nhu vô tội chớp mắt, sau đó cúi đầu.
Ngại quá, cô đúng thật là đã quên.
Lâm Mỹ Như bị dáng vẻ đầu gỗ này của cô làm cho tức giận đến nghẹn, cũng không biết con trai mình sao lại xui xẻo đến thế, bị loại người như vậy quấn lấy.
Bà ta đen mặt tìm kiếm trong túi quần, lấy ra một mớ tiền nhăn nhúm nhét vào trong tay Giang Nhu, lại đưa giỏ rau không được tươi lắm sang cho cô, thô bạo nói: "Lát nữa đến đồn cảnh sát chuộc người đi, cô không sợ mất mặt nhưng tôi vẫn sợ đấy."
Giống như lười liếc nhìn cô thêm một cái, bà ta nói xong bèn xoay người rời đi.
Đi chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng mắng mỏ trong miệng bà ta, cái gì mà "đòi nợ" rồi "quỷ lười".
Nhìn theo hướng người đi xa, Giang Nhu một lần nữa đóng cửa lại, sau đó ôm đồ ăn trở về trong phòng.
Huyện nhỏ ở phương Nam xa xôi năm 1998 còn chưa được hưởng quá nhiều lợi ích từ cuộc cải cách mở cửa, phần lớn dân cư nơi này vẫn ở nhà gạch xanh lợp ngói đen.
Vừa vào cửa chính là phòng khách, ánh sáng trong phòng khách không quá tốt, trên bức tường đối diện cửa lớn treo một bức tranh cây tùng lớn đón khách, bên phải treo di ảnh trắng đen của một ông cụ, phía dưới là đồng hồ treo tường kiểu cũ, mỗi một giây trôi qua đều sẽ phát ra tiếng "tích tắc."
Phía dưới tường bày bàn trà cao cùng chiếc bàn vuông, chiếc bàn vuông kê dựa tường, hai bên trái phải đều có một chiếc ghế.
Rất có cảm giác niên đại.
Giang Nhu đi qua để đồ ăn cùng tiền lên bàn, lại lấy ấm trà rót cho bản thân một ly nước đun sôi để nguội.
Uống xong, cô thoải mái thở ra một tiếng, sau đó ngồi lên chiếc ghế bên cạnh bàn, lau bớt mồ hôi trên trán, lại dùng tay phẩy phẩy gió. Cũng không biết có phải do mang thai hay không, hiện tại cô vô cùng sợ nóng.
Thời điểm huấn luyện ở trường cảnh sát trước đây cũng chưa bao giờ làm cô cảm thấy khô nóng như bây giờ.
Nghĩ đến trường cảnh sát, cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo, tâm trạng của Giang Nhu lại trở nên buồn bực.
Hai ngày trước, cô vừa ngủ một giấc thức dậy thì phát hiện bản thân xuyên về hơn hai mươi năm trước, trở thành vợ cũ của gã tội phạm tử hình Lê Tiêu.
Giang Nhu cũng không biết mình có cái vận may gì nữa, thực tập tốt nghiệp lại đúng lúc theo kịp án tử của hắn, cô là người mới nên không hiểu gì hết, chỉ có thể đi theo thầy chỉ dẫn sửa sang lại những tư liệu đó cho nên mới biết rõ ràng hơn những người khác trong trường học.
Vụ án của gã Lê Tiêu này vô cùng phức tạp, người có liên quan rất rộng, thời gian xét xử kéo dài, động cơ phạm tội là vụ việc một bé gái tội nghiệp bị bắt nạt đến chết trong khuôn viên trường học. Lê Tiêu là người như thế nào thì khó mà nói, nhưng con gái hắn thì thật sự là vô tội.
Giang Nhu đã xem qua ảnh chụp của cô bé, cô gái nhỏ kế thừa vẻ bề ngoài xuất chúng của bố mình, vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp với nụ cười tươi như một thiên thần, căn cứ theo tư liệu, cô bé từ nhỏ đã có thành tích ưu tú, tính cách lại dịu dàng, lương thiện.
Đám người bắt nạt cô bé là mấy nam sinh lớp trên, điều kiện trong nhà đều vô cùng khá giả, thêm nữa cũng chưa thành niên, sau khi xảy ra chuyện, trường học cùng với đồn cảnh sát địa phương đã nhanh chóng che lấp hết thảy.
Nhớ rõ lúc ấy khi giáo viên giảng đến án này, lớp học lặng ngắt như tờ, bởi vì so sánh với tính hợp lý của pháp luật, bọn họ vẫn là những thanh niên mang theo nghĩa khí cùng cảm tính tuổi trẻ.
Thủ đoạn của Lê Tiêu tàn nhẫn, nhưng những hung thủ hại chết con gái của hắn thì không tàn nhẫn sao?
Đứa trẻ xinh đẹp lại ngoan ngoãn như vậy, đáng lẽ ra nên được trải qua nhân sinh tốt đẹp vô hạn, lại đột nhiên kết thúc cuộc đời ở năm mười tuổi.
Ngay cả ở tiệc liên hoan sau khi kết thúc án tử, mấy vị cảnh sát làm việc mười mấy năm cũng có nói, vụ án này quả thật làm người ta đau lòng, đau lòng cho cô bé vô tội, đau lòng cho mấy nam sinh hại người cũng hủy hoại luôn chính mình, càng đau lòng những người lớn không biết cách giáo dục tốt con trẻ, mới gây ra bi kịch kéo dài mười mấy năm như vậy, tạo thành kết quả không thể vãn hồi.
Cũng không biết là ai nói, nói Lê Tiêu là người vừa chính cũng vừa tà, hắn trưởng thành trong hoàn cảnh quá mức tồi tệ, dẫn đến hắn cũng trở thành một người nguy hiểm, không đắp nặn ra được tam quan chín chắn, đã từng có con gái kéo hắn ra khỏi bóng tối, làm cho hắn muốn trở thành người tốt.
Đáng tiếc con gái hắn đã chết, chết một cách bi thảm, cho nên ý niệm muốn biến thành người tốt của hắn cũng triệt để biến mất.
Lê Tiêu nguy hiểm, chỉ cần là người hiểu biết qua vụ án của hắn đều sẽ biết, hắn ẩn nhẫn, tàn nhẫn lại độc ác, ẩn nấp hơn mười mấy năm trời để trả thù mấy nam sinh phạm tội, người nhà mấy nam sinh, lãnh đạo trường học bao che cho bọn họ, cùng với nhân viên cảnh sát địa phương đã nhận hối lộ, tất cả đều bị hắn dùng phương thức ác độc nhất mà giết chết.
Cũng bởi vì hắn, Giang Nhu càng thêm hạ quyết tâm thực tập xong thì bỏ của chạy lấy người, tìm một công việc nhàn nhã dưỡng già.
Nghĩ đến quá nhập tâm, mãi cho đến khi bụng bị đá nhẹ một cái thì cô mới thôi nghĩ nữa, mặt mày dịu dàng trở lại, Giang Nhu cẩn thận vuốt ve bụng.
Ngay sau đó thở dài, cô còn chưa có đối tượng đã trở thành mẹ người ta.
Có lẽ là cảm nhận được động tác của mẹ, nhóc tì trong bụng lại nhẹ nhàng đá thêm hai cái.
Ngứa ngáy và ngoan ngoãn, không giống khi chị dâu cô mang thai đứa cháu trai nghịch ngợm một chút nào.
Đứa bé trong bụng cô chính là cô con gái đó của Lê Tiêu.
Cũng may Giang Nhu là người rộng lượng, ngay từ đầu còn có hơi khó có thể tiếp thu, trải qua hai ngày suy nghĩ, cô cũng dần dần chấp nhận.
Không chấp nhận cũng không có biện pháp, hiện tại chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Đôi mắt liếc đến số tiền trên bàn thì chột dạ dời tầm mắt.
Mấy ngày trước, Lê Tiêu đánh nhau với người ta bị bắt vào đồn cảnh sát.
Chuộc người thì chắc chắn là sẽ không, cô còn hy vọng hắn ta có thể ở đó thêm mấy ngày.
Giang Nhu chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé, lúc trước ghi danh vào trường cảnh sát cũng là nhất thời xúc động, đối diện với phần tử nguy hiểm giống như Lê Tiêu, cô vẫn thật sự sợ hãi.
Thấy trời sắp tối, Giang Nhu đem rau dưa trên bàn xuống phòng bếp.
Phòng bếp sử dụng loại bếp lò bằng đất đốt bằng củi ở nông thôn. Giang Nhu dựa theo kí ức trong đầu, thuần thục đốt mấy que củi gỗ, sau đó nhét toàn bộ vào trong bếp lò, lại nhét thêm một mớ củi vụn.
Ngôi nhà này là của ông nội Lê Tiêu, ông nội hắn là thợ mộc. Lúc Giang Nhu mới xuyên tới, trong sân lẫn trong phòng khách đều chất đầy gỗ, khắp nơi lộn xộn, cô phải mất đến hai ngày mới dọn sạch sẽ, thứ nào cảm thấy còn chút hữu dụng mới để ở phòng chứa đồ, những thứ vô dụng đều bị làm thành củi đốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Chương 1 thiếu hẳn 1 phần



-150561.jpg&w=256&q=75)