Gần đây Lâu Niệm rất bận rộn, ban ngày thường xuyên không thấy bóng dáng, nhưng buổi tối lại về nhà ngủ rất đúng giờ.
Sơ Nghiên biết là hắn đang chuẩn bị cho hôn lễ, có chút áy náy hỏi hắn: “Em có thể làm chuyện gì không?”
Lâu Niệm suy nghĩ, gỡ đôi giày vừa mới xỏ vào ra, đi lại hôn cô: “Chuyện này.”
Sơ Nghiên cảm thấy ngọt ngào, mỉm cười sửa lại cổ áo cho hắn.
Lâu Niệm cụp mi, mặc dù vẻ mặt không thay đổi, nhưng khóe mắt đuôi mày lại lộ ra chút sung sướng.
Thật ra Sơ Nghiên cũng không nhàn rỗi, tuy là nói làm mọi chuyện giản lược chỉ để người nhà và bạn bè chứng kiến, nhưng một cô gái như cô đương nhiên cũng hy vọng có thể xinh đẹp trong hôn lễ của mình, cho nên mấy ngày này cô luôn đến phòng tập thể thao điểm danh, cố gắng để mình thon thả hơn nữa.
Vài ngày sau, cuối cùng cũng chốt ngày tổ chức, vào cuối tuần hai tuần nữa.
Địa điểm cũng đã chọn, ở một khách sạn rất nổi tiếng ở ngoại ô thành phố.
Vì phong cách kiến trúc đẹp đẽ và sảnh tiệc cưới độc đáo nên khách sạn đó luôn là địa chỉ mà các cặp đôi đổ xô đến, vô cùng khó đặt chỗ, nghe nói đã kín lịch đến quốc khánh năm sau.
Lâu gia quả nhiên thần thông quảng đại, thế mà lại có thể đặt lịch vào cuối tuần sát nút như vậy.
Lâu Niệm đã lên kế hoạch quy trình và mọi thứ xong xuôi với công ty tổ chức hôn lễ, Sơ Nghiên rất yên tâm.
Chuyện còn lại chính là lên danh sách khách mời, sau đó gửi thiệp mời.
Vì thế nhân lúc rảnh, hai người liền ngồi xếp bằng trên thảm trong nhà tính toán.
Sơ Nghiên mở danh bạ điện thoại ra, lướt từ chữ A xuống.
Đời này các mối quan hệ của cô khá đơn giản.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)