Cuối cùng Sơ Nghiên cũng cảm nhận được khát vọng kìm nén của Lâu Niệm, tấn công mạnh mẽ, khiến cô căn bản không thể chống đỡ được.
Nụ hôn ngay từ lúc bắt đầu đã rất vội vàng, giống như muốn dùng sự quấn quýt môi răng và trao đổi nước bọt để xác định sự tồn tại của cô.
Trong bóng đêm vang lên tiếng thở dốc nặng nề của hắn, khàn khàn mê người.
Cơ thể căng thẳng lúc đầu của Sơ Nghiên bất tri bất giác mềm nhũn ra, nằm trong vòng tay hắn, thừa nhận hết thảy từ hắn.
Ngón cái Lâu Niệm dùng sức vuốt ve má cô, lưu lại dấu răng đỏ tươi trên cổ và làn da tuyết trắng.
Sau đó tay hắn theo đường cong hoàn mỹ kia đi xuống dưới, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, thăm dò vào váy ngủ của cô.
Khoảnh khắc tay hắn phủ lên, cả người Sơ Nghiên giống như bị điện giật, nháy mắt cong lưng lên.
“Đợi……”
Cảm giác da thịt kề sát vừa xa lạ vừa mang đến sự hưng phấn vô hạn.
Khát vọng trong lòng hoàn toàn bị khơi mào, cùng với tiếng thở dốc nặng nề của hắn và cùng một nhịp tim loạn xạ, kêu gào chờ đợi chuyện sắp xảy ra.
Lâu Niệm sắp điên rồi.
Tia lý trí mỏng manh còn sót lại đã lung lay sắp đổ, khó khăn ngăn lại khát vọng của hắn.
Quanh hơi thở đều là mùi hương trên người cô, trong bóng đêm xúc cảm bị phóng đại vô hạn, làn da non mềm ấm áp như muốn làm tan chảy ngón tay của hắn.
Lâu Niệm thở hổn hển dựa vào tai cô, khẽ gọi tên cô, hết lần này đến lần khác.
“Sơ Nghiên, Sơ Nghiên……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)