Tác giả thật ra vẫn hoàn toàn là một đứa trẻ, nhìn dáng vẻ giống như là học sinh cấp 3, vẻ ngoài giản dị, trên mũi đeo một chiếc kính rất dày.
Lúc này cô nhóc mới phản ứng lại, khoanh tay đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt: “Tôi nói này? Chị là độc giả của tôi đúng không?”
Sơ Nghiên gật đầu, không phủ nhận.
Cô nhóc kia “haiz” một tiếng: “Dù sao quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy độc giả, ID nào tôi cũng nhớ, nói xem chị là ai?”
Sơ Nghiên: “Tôi không bình luận.”
“Không bình luận càng tốt,” cô nhóc xua tay, “Bình luận cũng chỉ mắng tôi.”
Sơ Nghiên nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, hỏi: “Vậy tại sao em lại viết như vậy?”
“Tôi cũng đâu muốn như vậy! Tôi viết Sơ Hòa Bình vốn là để nhân vật chính vả mặt ông ta, Sơ Nghiên hôn mê, Lâu Niệm bị đâm, sau đó hai người nắm tay nhau báo thù —— sảng khoái biết mấy!”
Sơ Nghiên cười nhìn cô nhóc, nghĩ thầm: Rảnh à?
“Thật ra khi viết truyện này tôi gặp rất nhiều khó khăn, vì quên xây dựng hình tượng nhân vật nên các nhân vật chính của tôi đều phát triển một cách tự nhiên…… Giai đoạn sau thật ra tôi luôn có cảm giác không thể khống chế được, các nhân vật đều có sinh mệnh của mình, tôi không thể khống chế được……”
Sơ Nghiên lạnh lùng ngắt lời: “Đây không phải là lý do để em đầu voi đuôi chuột.”
“Nói thì nói thế……” Cô nhóc chột dạ nhìn lên trời, “Nhưng mà tôi đã lỡ viết nam chính chết rồi, viết xong chương đó tôi liền đi chơi, mười ngày không cập nhật chương mới rồi, những người nên đọc cũng đều đọc cả rồi, không kịp sửa nữa.
Cả khu bình luận đều mắng tôi, nói tôi viết thứ vớ vẩn này đừng lấy cho người khác xem……”
Viết tay một bản, sau đó lại gõ từng chữ một đăng lên, thậm chí đến đốt nó cũng phải ra bờ biển, một nơi có cảm giác nghi thức như vậy —— chẳng lẽ thế giới do chính mình sáng tạo ra thật sự không có ý nghĩa gì với em hay sao?
Cô nhóc bỗng nhiên ngơ ngẩn, ngọn lửa bỗng chốc phụt tắt, cô không nói gì cả.
Sơ Nghiên hít vào một hơi thật sâu: “Cho dù nó có ý nghĩa gì với em đi nữa, thì đối với một số người mà nói, nó là……”
Nói đến đây, Sơ Nghiên bỗng nhiên nhớ tới Lâu Niệm bây giờ có lẽ còn đang chờ đợi, suýt nữa nghẹn ngào: “…… một thế giới vô cùng quan trọng.”
Cô nhóc kinh ngạc nhìn cô.
Hóa ra trên thế giới này còn có người để ý đến tác phẩm của mình như vậy……
“Nhưng, nhưng tôi không biết bây giờ phải làm thế nào mới có thể chu toàn, ý định ban đầu của tôi vốn là HE, cho nên người đọc mới mắng tôi nhiều như vậy……”
Sơ Nghiên dụi khóe mắt đỏ bừng, giữ chặt tay cô nhóc, đôi mắt đen trắng rõ ràng tỏa sáng: “Nếu…… Sơ Nghiên từ thế giới sách đi vào thế giới thực, tìm được tác giả thì sao?”
Cô nhóc mở to mắt: “Trí tưởng tượng của chị……”
Sơ Nghiên nhìn cô nhóc chằm chằm: “Như vậy cô ấy có thể biết thời gian, địa điểm Lâu Niệm bị hại, sau đó quay lại thế giới sách để cứu hắn.”
Ánh mắt cô nhóc cũng dần tỏa sáng: “Đúng vậy……”
Sơ Nghiên nắm tay cô nhóc, nhặt xấp bản thảo kia lên: “Coi như là, cho chính mình một lời giải thích.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)