Sơ Nghiên cầm lấy nước trái cây lén lút dịch sang một bên: "Anh nghĩ nhiều rồi."
Lâu Niệm lại không buông tay, nhẹ nhàng kéo cô lại.
Sơ Nghiên cắm ống hút vào, vừa cắn ống hút vừa liếc nhìn hắn, ánh mắt dừng lại trên chiếc mũi cao thẳng của Lâu Niệm.
Tiếu Tiếu nói, gì nhỉ......!Khụ, đại khái có thể dựa vào mũi để phán đoán kích cỡ, cho nên cô ấy thấy Tiếu Văn Lễ rất không tồi.
Sơ Nghiên đỏ mặt tiếp thu kiến thức này, lén lút quan sát Lâu Niệm một chút.
Chiếc mũi này của hắn thuộc loại có thể chơi cầu trượt ở trên, vậy chằng phải là......!Sơ Nghiên uống một ngụm lớn nước trái cây, cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô.
Lâu Niệm hơi nghiêng đầu, sáp mặt lại gần, nhìn đôi mắt trắng đen rõ ràng đảo tới đảo lui của cô: "Thật là suy nghĩ nhiều à?"
Sơ Nghiên nhìn mặt hắn càng ngày càng gần, chiếc mũi cao thẳng như sắp chạm vào chóp mũi của cô, trong đầu Sơ Nghiên toàn là "Trời ơi chiếc mũi này của hắn được điêu khắc đấy à" "Đẹp quá đi, là thật sao?" "Không phải độn mũi giả đấy chứ!"
Cô ngẩn người, không kìm được buột miệng nói: "Em sờ thử."
Lâu Niệm: "?"
Là thật! Xương mềm, xúc cảm da thịt rất tốt!
Lâu Niệm đột nhiên bị nhéo, mũi chua xót một hồi, cánh tay chống sau lưng tùng xuống, hơi ngả về phía sau.
Sơ Nghiên tức khắc mất đi điểm tựa, cả người nhào vào người hắn.
Ở tư thế này, cô gần như hoàn toàn nằm trên người hắn, kề sát một cách kín kẽ.
Mái tóc xoăn như rong biển xõa xuống trên người hai người, hương hoa trên tóc tràn ngập trong không khí.
Đáng sợ nhất chính là, tay Sơ Nghiên, dường như đang đè vào chỗ không bình thường nào đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Ụa nhớ nữ chính còn thằng cu em, vậy là thằng nhóc đó bị quên lãng luôn hẻ, tác giả cũng xây dựng cho nó cái kết đi

-250407.png&w=256&q=75)