Editor: Độc Ẩm
Lâu rồi Sơ Nghiên không đến phòng làm việc, lần này đi bàn công việc nên cô ăn mặc tương đối chỉnh tề, áo len và áo khoác đều chọn màu nhã nhặn, trang điểm cũng vô cùng phù hợp với tiết trời mùa đông.
Soi gương ngắm nghía, không tồi.
Chỉ là......!hình như mặt hơi tròn thì phải?
Sơ Nghiên lập tức nghiêm túc kiểm tra lại, mặc dù cô có ăn hơi nhiều một chút, nhưng cũng không đến nỗi làm cho mặt tròn ra chứ?
Sau khi kiểm tra cẩn thận không thấy gì khác biệt, Sơ Nghiên dứt khoát bỏ cuộc, trong lòng thầm nghĩ: Dù có tròn thì không phải còn có hào quang gì đó sao......!
Tốt xấu gì cũng phải phát huy chút tác dụng chứ nhỉ......?
Ăn sáng xong, hai người đến phòng làm việc.
Sơ Nghiên vừa đi vào, Tiểu Uông đã ào đến như cơn gió, hai mắt rưng rưng: "Chị Nghiên Nghiên!"
Sơ Nghiên đón lấy tay hắn: "Uông Uông bảo bối!"
Nhưng những người bên cạnh vẫn đang đợi cô, Sơ Nghiên sụt sùi: "Uông Uông, để cậu phải lo lắng rồi......"
Cô còn muốn nói vài câu cảm động, nhưng hai mắt Tiểu Uông đột nhiên trừng lên nhưng đèn pha, nhìn mặt cô một vòng 360 độ.
Sơ Nghiên: "Sao vậy?"
Tiểu Uông nghiêm túc nói: "Em thấy mình vẫn có nguy cơ thất nghiệp."
Mặt Sơ Nghiên biến sắc: "Tôi, không phải tôi có bệnh kín gì đó chứ!"
Tiểu Uông vô cùng đau đớn: "Không phải bệnh tật, còn nguy hiểm hơn cả bệnh tật kìa! Chị, chị béo tròn luôn rồi!"
"Chị nhìn góc hàm, cái cằm này đi, đường nét đâu?! Mất hết rồi!"
Ầm ——
Đỉnh đầu Sơ Nghiên hiện lên một tia sét giữa trời quang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)