Thế mà Sơ Nghiên lại cho rằng lần này hệ thống sẽ không giở trò, cô thật sự quá ngây thơ rồi!
Rõ ràng viết là có thời gian hiệu lực, thế mà nó còn có thể tự động download!
Thứ rác rưởi!
Tiếng thở hơi dồn dập của Lâu Niệm vang lên bên tai, Sơ Nghiên đành phải dẹp danh hiệu nữ chính từ trên trời rơi xuống này qua một bên, vươn tay vỗ vỗ lưng hắn.
"Được, được rồi, anh sắp ghì chết em đó......"
Lâu Niệm cuối cùng cũng buông cô ra, cúi đầu: "Không đi nữa?"
Sơ Nghiên vén tóc mai lộn xộn: "Không đi không đi."
Đôi mắt đen nhánh ẩn chứa ánh sáng của Lâu Niệm nhìn cô chăm chú: "Ở bên nhau?"
Sơ Nghiên khụ một tiếng: "......!Thử xem đi."
Không ngờ người đàn ông bình thường thanh lãnh một khi nhiệt tình sẽ là như thế này! Sơ Nghiên sờ sờ mặt, cảm thấy hơi nóng.
Về khách sạn, cả tòa nhà im ắng.
Vào thang máy, Sơ Nghiên khẽ hỏi hắn: "Anh ở tầng mấy?"
Lâu Niệm nhìn cô một cái, không nói gì.
Sơ Nghiên hiểu ngay, chắc chắn là cùng tầng với cô.
"Ting" một tiếng, thang máy mở ra, hành lang cũng yên tĩnh, Sơ Nghiên đè thấp giọng nói: "Phòng nào?"
Ánh mắt Lâu Niệm thoáng lơ đãng.
"......!Không phải là cách vách đấy chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)