Editor: Độc Ẩm
Sơ Nghiên hoàn toàn không lên Weibo nên không hề biết là cô lại bị đông đảo dân mạng đem ra bàn tán một lần nữa.
Cô trơ mắt nhìn tiệm mì ramen thơm ngào ngạt càng ngày càng xa, tiếc nuối giãy giụa quay đầu lại nhìn mấy lần, cuối cùng đi theo Vương Tranh Sơn và nhóm nhân viên vào một nhà hàng Nhật Bản xa hoa.
Sơ Nghiên nghĩ đến món sashimi cá nóc sống mà cảm giác dạ dày đã bắt đầu đau.
Ở đây tất cả đều là nhân viên mà Vương Tranh Sơn đưa tới, họ đã quen với việc ảnh đế nhà mình bên ngoài hay chiếu cố tiểu bối, họ cũng rất thân thiện với Sơ Nghiên, hỏi Vương Tranh Sơn xong liền hỏi cô muốn ăn gì.
Sơ Nghiên chọn canh đậu hủ và tempura*.
Đồ ăn được bày biện vô cùng đẹp mắt, hương thanh đạm, vị nhẹ nhàng......!tóm lại là không có mùi vị gì cả.
Sơ Nghiên vừa ăn vừa hoài niệm mì bò dưa chua Laotan, một bên rụt rè trò chuyện vui vẻ trên bàn cơm, một bên cân nhắc lúc về vào cửa hàng tiện lợi mua một tô mì ăn liền.
(Tempura: một món ẩm thực của Nhật bao gồm các loại hải sản, rau củ tẩm bột mì rán ngập trong dầu)
Vương Tranh Sơn: "Sao lại muốn đi chơi một mình thế?"
Sơ Nghiên dùng khăn giấy lau miệng: "Đúng lúc công việc kết thúc, tranh thủ lúc rảnh rỗi ra ngoài đi dạo thôi ạ."
"Một cô gái thế này là rất dũng cảm đấy," Vương Tranh Sơn cười, "Bọn tôi cũng vừa kết thúc công việc, ngày mai tự do đi dạo, nếu em chưa có kế hoạch gì thì có cùng nhau đi."
Nhưng dù người ta có ý tốt thì cô cũng không thể không hiểu chuyện đến mức đó, Sơ Nghiên đâu thể đi theo Vương Tranh Sơn ăn uống chùa được, cô hạ quyết tâm đêm nay phải xem kỹ hướng dẫn du lịch để chọn ra địa điểm sẽ đi vào ngày mai.
Ăn xong bữa này, Sơ Nghiên còn đói hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)