Editor: Độc ẨmBuổi sáng Sơ Nghiên nói chuyện với ông cụ Lâu một lát, hứa là sau này sẽ thường xuyên đến thăm ông, sau đó lấy lý do công việc để cáo từ.
Lâu Niệm lái xe đưa cô về, hai người cùng đi vào gara.Trên cửa sổ phía tây lầu hai, Lâu phu nhân nhìn chăm chú vào bóng dáng sóng vai của hai người.
Chờ đến khi Maybach nghênh ngang rời đi, lướt qua cánh cổng sắt hoa văn chạm trổ rồi biến mất ở cuối con đường, Lâu phu nhân mới lấy điện thoại ra bấm một dãy số."Chuẩn bị xong hết chưa? Ừ, chờ tôi ở công ty."Trên đường về Sơ Nghiên thầm cân nhắc, dạo gần đây số lần để Lâu Niệm làm tài xế hình như hơi nhiều, thân là một nhân viên cô không thể quá vô lễ được.
Nguyên chủ còn chưa thi bằng lái, bản thân cô cũng lâu rồi không đụng đến xe, khi nào có thời gian phải tập luyện cẩn thận mới được.......!Bằng không lúc chạy trốn cũng không tiện.Mở cửa nhà ra, cô thấy Tống Tâm Thuần đứng ở trên cầu thang, đang lướt qua cánh cửa mở rộng nhìn Lâu Niệm ở bên ngoài.Sơ Nghiên nhớ tới lời của Lâu phu nhân, theo bản năng cẩn thận đánh giá cô ta một chút.Đóa bạch liên hoa này đúng là bị bão táp mưa sa đến mức hơi héo rũ rồi, sắc mặt cô ta cực kỳ u ám.
Nhưng......!tình trạng cũng không đến mức tệ như trong tưởng tượng, trong mắt dường như còn có loại ánh sáng không thể hiểu được.Nữ chính mà vui vẻ thì nhất định xui xẻo sẽ đến với cô.
Sơ Nghiên có chút để ý, chủ động lên tiếng: "Định ra ngoài à?""Đúng vậy," Tống Tâm Thuần đi trên đôi giày cao gót tinh tế, "cộc cộc" bước xuống cầu thang, đứng ở vị trí cao hơn Sơ Nghiên một bậc, hơi nhìn xuống: "Có việc phải đến công ty một chuyến."Đến công ty, là Lâu phu nhân gọi cô ta?Không hiểu sao trong lòng Sơ Nghiên có chút bất an, nhưng cô cũng biết không thể hỏi được gì từ cô ta, liền bước lên bậc thang, "Vậy chúc cô thuận buồm xuôi gió."Tống Tâm Thuần bước ra khỏi cửa, Sơ Nghiên cũng vừa mở cửa ra đi vào phòng.Chiếc Maybach đỗ ở ngoài liền khởi động động cơ, nghênh ngang rời đi, để lại Tống Tâm Thuần đứng đó hít khói.Ánh mắt cô ta dõi theo bóng chiếc xe đã đi rất xa, sau đó mới lẩm bẩm như thể nói với chính mình: "Chúng ta là trung tâm của thế giới này, dù anh có đi xa đến đâu......!cũng sẽ có người giúp em, đưa anh quay lại......"Trụ sở Truyền thông Lâu thị.Tống Tâm Thuần đẩy cửa phòng họp dành riêng cho Lâu phu nhân ra, trong phòng vẫn còn trống, chỉ có một mình Liễu Tử Kỳ ngồi ở vị trí bên tay phải gần ghế chủ tọa."Đến nhanh đấy?" Liễu Tử Kỳ giương môi cười, "Sáng nay tôi nhận được tin, gấp gáp trở về từ thành phố S, vừa mới ngồi xuống thôi."Tống Tâm Thuần điềm đạm cười cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)