Tiếng của ông Tô từ cửa cầu thang bên ngoài vọng vào, “Thằng hai thằng ba Tiểu Ý, vẫn chưa thu dọn xong nữa hả?”
Tô Trì buông dây kéo của cậu ra, cất bước đi về phía cửa. Tô Hồi Ý cởi áo khoác ra đặt lên giường, chỉ mặc áo len đi theo sau.
Cửa phòng ngủ đẩy ra, Tô Giản Thần cũng vừa hay từ cánh cửa xéo phía đối diện đi ra. Hắn nhìn thấy hai anh em đi ra cùng một cửa, mắt sáng như đuốc, “Sao hai người bước ra từ cùng một cửa?”
Tô Hồi Ý mở miệng muốn giải thích, Tô Trì bên cạnh đã dửng dưng, “Không thì từ đâu ra, chui ống khói ra?”
Tô Giản Thần, “…”
Tô Hồi Ý chậm rãi khép mỏ lại.
Ba người trước sau đi xuống lầu, Tô Kỷ Đông và Vu Hâm Nghiên đã đợi ngoài cửa. Tô Kỷ Đông đã sắp xếp xong xuôi, “Chúng ta đi ăn nhà hàng gà hầm hơi (1) kia đi, nấm chỗ đó nấu cũng tươi lắm.”
Vu Hâm Nghiên nói, “Thằng tư chắc cũng phải 3 giờ chiều mới đến nơi, cả nhà mình cơm nước trước đã rồi về nghỉ ngơi một lát, chờ thằng tư đến rồi hẳn đi dạo luôn.”
Thực đơn từ tay Tô Giản Thần truyền sang, đáp xuống tay Tô Trì. Tô Hồi Ý bám vào cánh tay Tô Trì, mắt dán sát vào, “Em muốn ăn đậu hũ nướng, cả bún xào nữa!”
Tô Trì nghiêng đầu nhìn cậu, “Cậu không thể ăn món nào tốt cho sức khỏe chút à?”
Tô Hồi Ý thả trôi mình, “Đời người phải theo đuổi hạnh phúc trước mắt~”
Tô Trì bình thản, “Cứ như thế mãi sẽ chỉ có bất hạnh (2).”
“…”
Dù nói thì nói thế, nhưng đậu hũ nướng và bún xào vẫn được ghi thêm đầu tiên, Tô Trì theo khẩu vị của mọi người trong nhà gọi thêm mấy món nữa, sang tay đưa cho nhân viên phục vụ.
Chỉ chốc lát sau đồ ăn đã được bưng lên bàn, nồi gà hầm sôi bốc khói ùng ục ùng ục, mùi hương tươi ngon lan tỏa ra khắp bàn ăn.
Vu Hâm Nghiên nhờ Tô Kỷ Đông múc canh cho mình, “Múc vào bát trước cho nguội một lúc, ăn cơm xong rồi húp cho dễ.”
Tô Kỷ Đông múc canh cho hai người xong, rồi thả muôi trở lại nồi, “Mấy đứa muốn ăn canh thì tự múc nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)