Trong phòng làm việc trên lầu ba, Tô Kỷ Đông và Tô Trì ngồi trên ghế salon.
“Cha, có chuyện gì vậy?”
Tô Kỷ Đông châm chước tìm từ, “Thằng hai này, con thấy Tiểu Ý thế nào?”
Lòng dạ Tô Trì rộn lên, có một thoáng ngập ngừng, “Rất tốt.”
Tô Kỷ Đông an tâm, mượn lời của hắn làm nền, “Đúng thế, tuy Tiểu Ý không có máu mủ ruột rà với chúng ta, nhưng cũng không khác gì ruột thịt. Có điều chúng ta có đối xử tốt với em con hơn nữa, thì trong mắt người ngoài thằng bé chẳng qua chỉ là “con nuôi của Tô gia”.”
Ông nói, “Cha mong là Tiểu Ý có thể tự lập.”
Tô Trì không lên tiếng, chờ ông nói tiếp.
“Cha đã bàn với mẹ con rồi, hộ khẩu của Tiểu Ý, chúng ta chuyển ra ngoài cho thằng bé.”
“Từ cái hồi Tiểu Ý thành niên ấy. Thằng hai, nếu như con có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra, giữa cha con chúng ta…”
“Không có ý kiến.” Lồng nguc Tô Trì chập trùng hai lần, hắn nói, “Như vậy rất tốt.”
“Thật sư không ý kiến?”
“Sau này con sẽ dạy em quản lý công ty đàng hoàng.”
Câu đó đã thể hiện thái độ rõ hơn hẳn, Tô Kỷ Đông yên tâm. Ông vỗ vỗ bả vai Tô Trì, “Vậy thì tốt. Gia sản nhà ta nhiều lắm, anh em mấy đứa cha lúc nào cũng đối xử công bằng.”
“Con biết.” Tô Trì đứng dậy, “Cha, không có việc gì con đi trước.”
“Được, con về đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)