Tô Trì gật đầu, “Mang đủ hết các tư liệu cần chứ?”
Tiểu Tần, “Đủ hết rồi.”
Tô Hồi Ý kinh ngạc sững sờ trước bầu không khí không hiểu ra làm sao này, tại sao cậu không biết hai người này đã và đang làm gì hết vậy?
Nhưng cả hai người này lại còn như là đã nắm chắc chứng cứ gây án của đối phương!
Mày Tô Trì cau lại, “Chú có ý gì.”
Tô Giản Thần có hơi bối rối, nhưng khí thế vẫn không nhường nhịn cứng cổ như cũ, khóe mắt đảo qua vệt đỏ chỗ nọ, “Thì, có phải là anh… bắt nạt cậu ta không?”
“Tôi bắt nạt cậu ta khi nào?”
Tô Giản Thần không đáp, ánh mắt Tô Trì rơi xuống bàn tay của hai người, “Chú buông tay ra trước đi.”
Tô Giản Thần lúc này mới chú ý đến việc mình để lại một vết hằn đỏ vòng trên cổ tay Tô Hồi Ý, hắn nhanh chóng buông tay.
Giọng Tô Trì lạnh nhạt, “Chú ba, giờ chú có thể nói.”
Hiếm khi thấy Tô Giản Thần chần chờ, môi hắn mấp máy một lúc, đột nhiên giơ tay đuổi Tô Hồi Ý ra ngoài, “…cậu đi ra ngoài trước, tôi có việc nói với anh hai.”
Tô Hồi Ý đập cánh giãy nãy, “Tại sao em phải đi ra ngoài chứ, anh ba?”
Cậu mơ hồ cảm thấy mình hẳn là trung tâm sư việc, nhưng mà nghe Tô Trì với Tô Giản Thần nói chuyện một câu cậu cũng không hiểu.
Sao lại thế, chẳng lẽ cậu thật sự là bánh ngọt vô dụng!
Tô Giản Thần không nói lời nào đẩy cậu ra ngoài, “Chuyện của người lớn, con nít con nôi nghe cái gì!”
Tô Hồi Ý đứng ngay cửa ngó vào bên trong, chỉ có một mình Tô Giản Thần, Tô Trì đã đi rồi.
Cậu thò đầu vào thăm dò, “Anh ba, hai anh nói chuyện xong rồi?”
Tô Giản Thần bị bất ngờ giật mình hết hồn, hắn đột nhiên đứng dậy, tay chân như không biết để đâu, “Ừm…”
“Hai người nói chuyện gì rồi?”
Ánh mắt Tô Giản Thần đóng đinh xuống mặt đất, “Không có liên quan đến cậu.”
Tô Hồi Ý ló đầu, “Ý của anh ba là, anh với anh hai liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó thì vận đến lòng cũng sáng đâm ra cãi nhau?”
Tô Giản Thần, “…”
Tô Giản Thần, “Chỉ là tôi thấy cậu có vết như bị thương, nên tưởng là anh hai đánh cậu. Ban nãy anh đã giải thích rồi, nói là bất cẩn nắm cậu để lại dấu thôi, giờ không còn chuyện gì nữa rồi.”
Tô Hồi Ý ngờ vực, “Thật sao?”
“Không tin cậu đi hỏi anh hai!”
Cậu tạm thời chấp nhận lời giải thích đó, “Anh ba anh yên tâm, anh hai sẽ không ra tay đánh em đâu, ảnh quá lắm là hời hợt châm biếm hai anh em mình mấy câu mà thôi.”
“Tôi biết.” Cổ Tô Giản Thần đỏ cả lên, chẳng biết là đang nghĩ đến điều gì.
Tô Hồi Ý thoáng nhìn thấy dép hắn hơi nhô lên, xem như là đang dùng ngón chân chạm đất. Cậu biết ý chào tạm biệt, “Vậy emđi về trước, anh ba ngủ ngon~”
“Ừm.”
Từ trong phòng Tô Giản Thần lui ra ngoài, Tô Hồi Ý chạy ngay sang phòng của Tô Trì.
Sau khi gõ cửa vang lên hai tiếng, bên trong vọng ra giọng của Tô Trì, “Vào đi.”
Cậu dán mình vào khe cửa trượt vào, “Anh hai…”
Tầm mắt hai người đối diện nhau, người nào đó dời mắt sang chỗ khác.
Lòng nghi ngờ vừa mới dằn xuống của Tô Hồi Ý phút chốc lại treo vút lên thật cao, “Anh hai, sao anh không nhìn em?”
Tô Trì nghe vậy bèn quay lại, dù bận vẫn ung dung nhìn cậu, “Nhìn cậu làm gì, cậu lại muốn biểu diễn tiết mục góp vui à?”
“…” Tô Hồi Ý hơi nghẹn họng. Cậu thay đổi sang chủ đề khác, “Anh với anh ba nói chuyện gì vậy?”
Lời giải thích của Tô Trì giống y như đúc, “Tôi tưởng là chú ba định đánh cậu, ban nãy đã giải quyết hiểu lầm rồi, không còn chuyện gì đâu,”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)