Lục Bạch Du nở một nụ cười bất cần đời với hắn: “Đại bá ăn nhiều một chút, thời tiết này hạt sen tươi ngon nhất, bỏ lỡ thôn này là không còn cửa hàng nào đâu.”
Cố Trường Canh: “...”
Tần Bạch Nhã ăn ngấu nghiến: “A Du nói đúng, bỏ lỡ bữa này, lần sau muốn ăn được mỹ thực như vậy còn không biết phải đợi tới khi nào đâu?”
Lục Bạch Du cười tủm tỉm gắp một miếng ngỗng yên chi vào bát nàng: “Tam tẩu, tẩu nếu không ăn no, tiểu Vân Khê nhà chúng ta sẽ phải theo tẩu chịu đói đấy.”
Nhắc đến nữ nhi, biểu cảm của Tần Bạch Nhã càng thêm dịu dàng: “Không sai, Tam Lang chỉ có con bé là cốt nhục duy nhất, nếu ta không bảo vệ tốt, sau này xuống suối vàng còn mặt mũi nào gặp chàng nữa?”
Tống Nguyệt Cần như suy tư gì đó nhìn thoáng qua nhi tử mình, giơ tay xoa đầu nó.
Đúng lúc này, lão quản gia đột nhiên vội vã xông vào.
“Lão phu nhân, Đoạn phu nhân nhà Tuần Thành Vệ Chỉ Huy Sứ đã tới, muốn gặp người một lần.”
Lão Hầu gia Cố Lăng Hồng và Tuần Thành Vệ Chỉ Huy Sứ Đoạn Tố trước kia là huynh đệ cùng vào sinh ra tử trên chiến trường Bắc Cương. Sau này Đoạn Tố từ quân Trấn Bắc được điều về kinh thành, tình cảm hai nhà vẫn không đứt đoạn.
Cố Dao Quang từ năm tám tuổi đã cùng đích thứ tử Đoạn gia là Đoạn Tấn Chu định hôn ước. Lúc này Đoạn gia tới cửa, không cần nghĩ cũng biết là vì cái gì.
Cố lão phu nhân theo bản năng nhìn về phía tiểu nữ nhi, tiểu cô nương nhẹ nhàng cắn môi, đôi mắt rũ xuống thoáng qua vẻ buồn bã thất vọng.
Không trách tiểu cô nương đau lòng.
Hai nhà hiểu rõ gốc rễ, từ khi hiểu chuyện nàng ấy liền biết mình sẽ gả cho Đoạn Tấn Chu.
Mọi mong chờ và ảo tưởng của nàng ấy về nhân duyên đều gắn liền với hắn.
Nàng ấy vẫn nhớ như in năm đó mưa bụi hoa mận, lần đầu gặp mặt tim đập rộn ràng.
Hiện giờ nà gặp biến cố, lang quân như ý năm nào biến thành người xa lạ...
“Dao Nhi, họa không lây đến nữ nhi đã xuất giá. Nếu con không buông bỏ được Đoạn gia nhị lang, nương cho dù có bỏ mặt mũi, cũng nhất định bắt Đoạn Tấn Chu cưới con vào cửa.”
Cố Dao Quang đầu tiên là mắt sáng lên, nhưng rất nhanh nàng ấy lại lắc đầu, cười khổ nói: “Con biết nương là đau lòng nữ nhi, nhưng bọn họ đã chọn lúc này tới cửa, tất nhiên là không muốn bị Cố gia liên lụy.”
“Nương cả đời ngay thẳng, chưa bao giờ thẹn với bất kỳ ai cũng chưa bao giờ cúi đầu trước cường quyền. Nữ nhi bất hiếu, sao có thể vì tư lợi bản thân mà làm người phải hạ mình?”
Cố lão phu nhân nghe vậy suýt nữa đã rơi lệ.
Bà còn chưa kịp nói lời nào thì một tiếng cười đột nhiên vang lên từ xa tới gần: “Tốt tốt tốt, không hổ là cô nương tốt mà Đoạn gia ta coi trọng, cũng không uổng công con ta vì con mà quỳ trước mặt cha nó hồi lâu.”
Mọi người ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy một phụ nhân trung niên dẫn theo một thiếu niên diện mạo tuấn tú như ngọc đi vào.
“Đoạn phu nhân, lời này của bà... là có ý gì?” Cố lão phu nhân bước lên trước hai bước, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ bà... không phải tới từ hôn sao?”
“Lão tỷ tỷ nói vậy làm ta đau lòng quá. Cố gia trọng tình trọng nghĩa, Đoạn gia ta chẳng lẽ là hạng người vong ân phụ nghĩa?”
Đoạn phu nhân đẩy nhi tử mình lên phía trước, cười nói: “Chỉ cần nha đầu Dao Quang gật đầu, hôm nay ta sẽ để Chu nhi rước nàng vào cửa ngay.”
Dù tình thế gấp gáp, nhưng nhà ai cưới nương tử lại hấp tấp như vậy?
Ánh sáng trong mắt Cố Dao Quang lập tức tắt ngấm.
Cố lão phu nhân cũng thu lại nụ cười: “Ý của Đoạn phu nhân là, muốn cho Dao Quang nhà ta làm thiếp sao?”
Đoạn phu nhân nghe ra sự tức giận trong giọng nói của bà, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi, thay vào đó là một chút kiêu căng được che giấu rất kỹ.
“Đây không phải là sự tình thế bắt buộc sao. Lão tỷ tỷ nên biết, Đoạn gia lúc này nghênh Dao Quang vào cửa là phải gánh vác rủi ro. Nếu không phải hai nhà chúng ta tình nghĩa sâu nặng, Chu nhi lại một lòng một dạ với nha đầu Dao Quang, đổi lại là nhà khác, mối hôn sự này e rằng đã sớm hủy bỏ rồi.”
Cố lão phu nhân mím chặt môi không nói.
Thấy thế, bà ta lại hạ giọng cười nói: “Lão tỷ tỷ, ta biết nữ nhi Cố gia không có thói quen làm thiếp cho người ta. Nhưng đây chẳng phải là kế sách tạm thời sao!”
“Lưu đày phải chịu bao nhiêu khổ sở, lão tỷ chẳng lẽ không biết? Tỷ thật sự nỡ lòng để nữ nhi bảo bối được nuông chiều mười mấy năm đi chịu sự giày vò của người khác sao?”
Sự nhục nhã trên mặt Cố lão phu nhân nháy mắt biến thành suy sụp, bà dùng sức nhắm mắt, giọng nói run rẩy hỏi: “Dao Nhi, con nghĩ thế nào?”
Cố Dao Quang đưa mắt nhìn về phía Đoạn Tấn Chu: “Tấn Chu ca ca, huynh cũng nghĩ như vậy?”
Giọng điệu nàng ấy rất nhẹ, trong mắt cũng không nhìn ra cảm xúc gì.
“Ta...” Đoạn Tấn Chu hoảng hốt tránh đi ánh mắt nàng ấy: “Nương, ở nhà người không phải nói như vậy...”
Hắn lời còn chưa dứt, Đoạn phu nhân đã lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Chu nhi, nương biết con và Dao Quang tình thâm, nhưng con không thể vì tình cảm cá nhân mà bỏ mặc cả cha nương, thân tộc. Nếu Đoạn gia vì chuyện này mà chịu liên lụy, con gánh nổi sao?”
“Đoạn công tử không cần xin lỗi ta, huynh không nợ ta cái gì cả.”
Tiểu cô nương như là trong nháy mắt bị mài đi góc cạnh và gai nhọn, không còn sự kiêu căng và ngây thơ đối chọi gay gắt với Lục Bạch Du trước đó.
Nàng ấy lẳng lặng chăm chú nhìn người trong lòng mình, một lúc lâu sau mới thoải mái mỉm cười.
“Hôm nay huynh có thể tới đây, trong lòng ta rất vui. Nhưng không có lý nào cả nhà chịu tội, một mình ta lại sống tạm bợ. Cho nên ta cũng muốn nói với huynh một tiếng xin lỗi. Nương, trả lại thiếp canh và hôn thư cho bọn họ đi.”
Lục Bạch Du nhìn thoáng qua tiểu cô nương, ít nhiều có chút ngoài ý muốn.
Có lẽ là không ngờ mình sẽ bị từ chối, trong ánh mắt ngạc nhiên của Đoạn phu nhân hiện lên một tia thẹn quá hóa giận.
“Dao Quang, con phải nghĩ cho kỹ! Trên đường lưu đày chuyện gì cũng có thể xảy ra, con sinh ra xinh đẹp như vậy, nếu như bị kẻ xấu...”
“Không cần, con đã nghĩ rất rõ ràng.”
Cố Dao Quang xinh đẹp dịu dàng, nhìn không giống con nhà võ tướng, mà giống tiểu thư quý tộc được nuôi dưỡng trong nhung lụa.
Nhưng giờ phút này đôi mắt trong trẻo sâu thẳm của nàng ấy lại lộ ra sự kiên định không gì lay chuyển, khiến người ta nhìn ra chút sát phạt quả quyết của con nhà tướng.
“Ta, Cố Dao Quang, đời này sẽ không làm thiếp cho bất cứ ai!”
Đoạn Tấn Chu lập tức đỏ hoe mắt.
Thực ra hắn cũng không ngạc nhiên với kết quả này.
Tiểu cô nương của hắn xưa nay đều là người có chủ kiến, hắn đã làm nhục tình cảm giữa bọn họ nên nàng không cần hắn nữa.
“Ta có lòng tốt cho con một đường sống, con cứ một hai phải đi vào con đường chết. Thôi thôi thôi, con đã không biết tốt xấu như thế thì mối hôn sự này hủy bỏ đi vậy.”
Đoạn phu nhân sa sầm mặt mày, cười lạnh nói: “Chu nhi, cầm lấy thiếp canh và hôn thư, chúng ta đi.”
Chân Đoạn Tấn Chu như mọc rễ, một lúc lâu cũng không di chuyển được bước nào.
Đoạn phu nhân tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi vì một nữ nhân mà ngay cả cha mẹ cũng từ bỏ sao?”
Đoạn Tấn Chu như sống sờ sờ bị người ta chém làm đôi, cho dù hắn chọn bên nào, đều khó vẹn toàn.
Cố Dao Quang ép nước mắt quay ngược vào trong, xoay người không nhìn hắn nữa.
Đoạn phu nhân nói: “Cố Dao Quang, trong vòng hai ngày nếu con hối hận, có thể tới cầu xin ta. Nể mặt nhi tử, ta còn có thể cho con một cơ hội cuối cùng.”
Bà ta vừa dứt lời, một gia nhân vội vã chạy vào, giọng nói run rẩy: “Hầu gia... Bên ngoài có một đám Cẩm Y Vệ, vây kín Hầu phủ chúng ta. Vị đồng tri Cẩm Y Vệ cầm đầu nói, mời ngài cùng hắn đi Chiếu Ngục một chuyến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
