Triều Đại Nghiệp quản lý hộ tịch vô cùng nghiêm ngặt, không chỉ không thể lập nữ hộ, mà mua bán hộ tịch cũng là trọng tội.
Lục gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với nàng, vậy nàng tất nhiên phải theo Cố gia đi lưu đày.
Huống hồ, hơn hai tháng sau Trực Lệ sẽ bùng phát một trận dịch bệnh quy mô lớn, số người chết lên tới hơn hai triệu.
Cho nên kinh thành cũng không phải là nơi an toàn.
Sự gian khổ của việc lưu đày ai cũng biết, nàng là người lớn chịu chút khổ cực cũng thôi, không cần thiết phải để một cô bé năm tuổi cùng đi mạo hiểm.
Nhưng tình hình Lục gia hiện giờ như vậy, Lục Phù Dương lại là kẻ ích kỷ không đáng tin, nhất thời nàng cũng không nói rõ được rốt cuộc là đi lưu đày chết nhanh hơn hay là để cô bé ở lại chết nhanh hơn.
Lục Bạch Du ban đầu không tin vào nhân quả, nhưng sống lại một lần lại khiến nàng thay đổi suy nghĩ này.
“Muội muốn đi cùng trưởng tỷ không?”
Một đứa trẻ lớn chừng này, không có chút năng lực tự bảo vệ nào, cho dù nàng có lòng dạ sắt đá, cũng không thể bỏ mặc cô bé.
Cô bé kinh ngạc mở to mắt, rồi gật đầu như giã tỏi.
“Cho dù phải đi lưu đày, cũng muốn đi cùng trưởng tỷ sao?”
Cô bé cắn môi, lại một lần nữa dùng sức gật đầu.
Lục Bạch Du thở dài, nhìn về phía Lục Văn Khiên: “Dù sao A Hòa đối với ngươi cũng là gánh nặng, từ giờ phút này trở đi, nó thuộc về ta!”
Lục Văn Khiên không nói gì, chỉ lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Phan Ngọc Liên.
Bài toán này không khó tính.
Lục Bạch Du rõ ràng là từ bỏ một phần lợi ích để đổi lấy tự do cho Lục Gia Hòa.
Một cái gai trong mắt không được coi trọng, làm sao quan trọng bằng vàng bạc thật?
Vừa có thể vứt bỏ cái gai trong mắt, lại có thể bớt đi mấy vạn lượng bạc. Chuyện tốt một công đôi việc, Phan Ngọc Liên nào có không vui.
“Thành giao. Nhưng ngươi phải cho ta thời gian gom tiền…”
Nhìn khóe môi bà ta gần như không nén được nụ cười, Lục Bạch Du lạnh lùng cong môi.
Đừng vội, những của hồi môn đó của nương nàng, bọn họ nuốt vào thế nào, ngày sau nàng sẽ khiến bọn họ nhổ ra y như vậy!
“Không được, trước giờ Mùi không thấy bạc, chúng ta sẽ gặp nhau ở Thuận Thiên Phủ.”
Lục Bạch Du một câu cắt đứt ý định kéo dài thời gian của bà ta: “Tiện thể nói một câu, ta chỉ cần ngân phiếu.”
Phan Ngọc Liên cắn răng, xoay người rời đi.
Lục Văn Khiên thậm chí còn không thèm liếc nhìn Lục Gia Hòa một cái, dứt khoát viết giấy đoạn thân.
Ngay khoảnh khắc nhận lấy giấy đoạn thân, Lục Bạch Du cảm thấy vùng da nơi cổ tay như bị thứ gì đó đốt nóng, nhói đau.
Trong lòng nàng thầm kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn không hề biến sắc mà mỉm cười.
Thấy nàng thong dong, vẻ mặt như mang theo sự tự tin có thể khống chế mọi thứ, Lục Cẩm Loan bỗng không cam lòng mà cười khẩy.
“Trưởng tỷ, ta nghe nói Cố gia đưa cho các nhi tức khác đều là thư hòa ly, sao đến lượt tỷ lại biến thành hưu thư? Bọn họ đối xử với tỷ như vậy, tỷ không sợ trên đường lưu đày bọn họ sẽ làm gì tỷ sao?”
Những lời này mang ý châm ngòi rõ ràng đến mức không thể rõ hơn được nữa.
Cố lão phu nhân căng thẳng liếc nhìn Lục Bạch Du, lo lắng nàng sẽ vì vậy mà bị ảnh hưởng.
Dù sao hôm nay sau khi nhìn thấy hưu thư do Cố Trường Canh viết thay, Lục Bạch Du dường như đã chịu nhục nhã vô cùng, ngay cả giải thích cũng không chịu nghe, liền đùng đùng nổi giận chạy về ngoại gia.
“Ngươi không cần ở đây châm ngòi ly gián.” Lục Bạch Du dùng một ánh mắt kỳ quái đánh giá Lục Cẩm Loan một lúc, rồi bỗng nhiên cười nói: “Đại bá của ta vì sao lại viết hưu thư mà không phải thư hòa ly, chẳng lẽ các ngươi không rõ sao?”
Chuyện mà nguyên chủ không nghĩ ra, nàng lại nghĩ rất thông suốt.
Nếu xét từ góc độ thế tục, lần này Cố gia quả thật không đủ nhân hậu.
Dù sao hưu thư cũng làm tổn hại đến danh tiết của nữ tử, người phụ nữ bị hưu bỏ cả đời sẽ bị người ta chỉ trỏ.
Nhưng nếu xét từ góc độ chính trị, chuyện này lại có thể giải thích được.
Hầu phủ lần này bị tình nghi có liên quan đến tội thông đồng với địch phản quốc, là tội lớn!
Là thông gia, đương nhiên cắt đứt càng sạch sẽ thì khả năng bị liên lụy càng nhỏ.
Hầu phủ ngay trước khi bị xét nhà đã đưa hưu thư và thư hòa ly cho ba nhi tức, rõ ràng là không muốn liên lụy đến mấy người.
Nếu để cho tên cẩu hoàng đế biết được, hắn sẽ nghi ngờ mấy nhà thông gia này liên thủ diễn kịch lừa gạt hắn!
So với hưu thư, thư hòa ly hiển nhiên ôn hòa hơn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là hai nhà vẫn chưa hoàn toàn trở mặt, khả năng bị liên lụy cũng lớn hơn.
Hai nhà còn lại coi trọng nữ nhi, tuy cũng sợ bị liên lụy, nhưng lại sẵn lòng vì con mà gánh vác nguy hiểm này.
Nhưng người cha bạc tình bạc nghĩa, ích kỷ của nàng, sao có thể vì đứa con gái không được sủng ái này mà gánh vác nguy hiểm chính trị như vậy?
Cố Trường Canh sở dĩ viết hưu thư cho nguyên chủ, chính là vì nguyên nhân này.
Dù sao một khi bị liên lụy, nhẹ thì mất chức quan, nặng thì bị xét nhà lưu đày.
Trước những nguy hiểm chính trị này, việc con gái bị hưu bỏ hiển nhiên không là gì cả.
Vì vậy, Hầu phủ và Lục gia cắt đứt càng sạch sẽ, khả năng nàng được ngoại gia tiếp nhận mới càng lớn.
Ngược lại, nàng chỉ có thể theo phu gia đi lưu đày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)