Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Bạch Du ngước mắt nhìn về phía đứa trẻ loài người đang nằm trên giường.
Đứa bé thần trí minh mẫn, không có bất kỳ dấu hiệu dị hóa nào, không phải vật ô nhiễm, đối với nàng cũng không có bất kỳ uy hiếp nào.
Sau khi đưa ra kết luận này, nàng nhanh chóng buông lỏng ngón tay đang bóp chặt cổ đứa bé, chống tay lên mép giường muốn ngồi dậy.
Nhưng giây tiếp theo, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tiểu nữ hài thần sắc sợ hãi, rõ ràng đã hoảng loạn đến cực điểm, nhưng vẫn quan tâm và lo lắng mà kéo kéo vạt áo nàng.
Đúng lúc này, từ phòng khách cách vách truyền đến một trận ồn ào huyên náo.
“Nữ nhi gả chồng như bát nước đổ đi. Nữ tử mà bị nhà chồng hưu bỏ không xứng làm con cháu của Lục gia ta! Nó đã là người vợ bị bỏ rơi của Cố gia các ngươi thì nên lấy cái chết để chứng minh.”
“Từ ngày xuất giá, Lục Bạch Du sớm đã không còn là người Lục gia. Cố gia các ngươi nếu không cần nó nữa thì dứt khoát cạo trọc đầu đưa vào miếu làm ni cô, hoặc là dùng một sợi dây thừng siết chết nó cho nhẹ nợ.”
“A tỷ chọn đúng lúc này mà về nhà, chẳng lẽ là muốn tranh giành Ngũ hoàng tử với nhị tỷ tỷ sao?”
Lục Bạch Du giơ tay lên sờ vết máu nhão nhoẹt sau gáy, rất nhanh đã hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Nàng xuyên thư rồi, xuyên thành một nữ phụ pháo hôi trùng tên trùng họ trong một cuốn tiểu thuyết nữ chính “cẩm lý” (nữ chính may mắn).
Tình hình hiện tại là, nhà chồng nàng - Trấn Bắc Hầu Phủ - sắp bị xét nhà vì tội danh thông đồng với địch, phản quốc.
Cố lão phu nhân vì muốn các con dâu không bị liên lụy, liền bảo trưởng tử Cố Trường Canh viết giùm thư hòa li.
Đến lượt nguyên chủ, Trấn Bắc Hầu Cố Trường Canh lại chỉ ném cho nàng một phong hưu thư.
Nguyên chủ tức giận chạy về nhà mẹ đẻ tìm người chống lưng, ai ngờ còn chưa nhìn thấy mặt cha mẹ, đã bị tên hỗn thế tiểu ma vương là ấu đệ trong nhà đẩy ngã vào hòn non bộ, vỡ đầu chảy máu mà đi đời nhà ma.
Nguyên chủ chết quá nghẹn khuất, thậm chí sinh ra oán khí, thu hút linh hồn đến từ mạt thế của nàng.
Nhưng nguyên chủ không biết, nếu nàng ta không chết thì chỉ càng thêm nghẹn khuất, đến lúc đó e rằng không chỉ là một chút oán khí, mà là oán khí ngút trời.
Không vì gì khác, chỉ vì nhà mẹ đẻ nàng không những không chịu tiếp nhận nàng, thậm chí còn hận không thể chưa từng sinh ra đứa con gái này.
Do đó, đợi đến khi nhà chồng bị xét nhà, nàng cùng nhà chồng rất có thể sẽ bị lưu đày đến nơi khổ hàn ở bắc cảnh.
Kiếp trước, Lục Bạch Du chết do tự bạo dị năng.
Không có nguyên nhân nào khác, chính là quá mệt mỏi, chán ghét cuộc sống này!
Nàng chán ghét việc vừa mở mắt ra đã phải đối mặt với đám tang thi ghê tởm và quái vật biến dị; chán ghét không có nước sạch và thức ăn, phải tranh giành cái ăn với chó hoang chuột cống; chán ghét những ngày tháng ăn bữa hôm lo bữa mai, lúc nào cũng phải căng thẳng như dây đàn, không được một phút lơi lỏng.
Cho nên trong trận tang thi triều lớn nhất mạt thế, nàng lựa chọn dùng phương thức tự bạo dị năng để đồng quy vu tận với Thi Hoàng, nhân tiện cứu một đám quân nhân sắp bị đoàn diệt vì bảo vệ dân chúng.
Trước khi chết, Lục Bạch Du thầm cầu nguyện trong lòng. Nếu có kiếp sau, nàng hy vọng được sống ở một thế giới không có tang thi, trải qua những ngày tháng bình yên, ổn định.
Dường như ông trời dã nghe được lời cầu nguyện của nàng, lại như chỉ nghe được một nửa mà thôi.
Nàng mở mắt ra liền gặp phải một đám thân thích cực phẩm, lại lập tức phải đối mặt với bi kịch kinh hoàng là xét nhà lưu đày thì cũng thôi đi.
Mấu chốt là cho dù vượt qua cửa ải này, cũng không nhìn thấy ánh sáng của thắng lợi.
Hạn hán, mưa to, lũ quét, dịch hạch, bệnh dịch, mưa đá, bão tuyết, núi lửa phun trào…
Dường như người dân trên mảnh đất này đã bị thần linh ghét bỏ, mỗi lần ông trời nổi cơn thịnh nộ, đều là nhắm đến mục đích tiêu diệt bọn họ.
Mở đầu đã là địa ngục.
Chết tiệt!
Đây là muốn chơi chết nàng hay là như nào đây?
Lục Bạch Du cảm thấy trời không tuyệt đường người.
Nếu thật sự không được thì nàng cũng có thể chết thêm lần nữa.
“Ông thông gia cũng nghĩ như vậy sao?” Cách một bức tường, trong phòng khách đột nhiên vang lên một giọng nữ bình tĩnh, lạnh lùng.
Dựa vào ký ức còn sót lại trong đầu, đây là mẹ chồng của nguyên chủ, Cố lão phu nhân.
“Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, các ngươi sở dĩ cự tuyệt Bạch Du về nhà mẹ đẻ, cũng không phải vì nàng là người vợ bị bỏ, mà là sợ hãi bị liên lụy đi?”
“Cố lão phu nhân nói cẩn thận! Lục gia ta không phải hạng người bạc tình bạc nghĩa như vậy, nếu không phải Cố gia các ngươi khinh người quá đáng, chúng ta sao lại phải dùng hạ sách này?” Người nói chuyện chính là cha của nguyên chủ, Hộ Bộ Thượng thư Lục Văn Khiên.
Hắn có khuôn mặt dài, để một bộ râu đẹp, là một người đàn ông trung niên trắng trẻo văn nhã, dáng vẻ tuấn lãng.
Cố lão phu nhân trầm mặc giây lát, bỗng nhiên cười: “Nói thử xem, Cố gia ta khi dễ Lục gia các ngươi chỗ nào?”
“Cố lão phu nhân biết rõ tiểu nữ Lục Cẩm Loan ngày mai sắp đại hôn cùng Ngũ hoàng tử, lại cố tình chọn đúng lúc này đem Du nhi hưu bỏ về nhà, đây không phải khinh người quá đáng thì là cái gì?”
Lục Văn Khiên lộ vẻ phẫn nộ: “Nếu là các ngươi đổi thời điểm khác, Lục gia ta cũng không đến mức ngay cả máu mủ ruột thịt cũng không màng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)