Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bỏ củ sắn dây vào nồi rồi đậy nắp vung lại, nghĩ đến việc tìm thêm được một loại lương thực cho mọi người, tâm trạng Giang Chi rất vui vẻ, buột miệng nói: "Củ sắn dây này tính rất bình hòa, trị được nhiều bệnh lắm. Nấu lấy nước rồi cho gạo vào nấu cháo có thể trị chứng khát nước tiểu nhiều, gọi là tiêu khát.
Trẻ con bị cảm lạnh, sốt, nôn trớ thì thêm gừng sống và mật ong vào, nếu phối với các vị thuốc khác còn có thể trị trúng gió liệt nửa người..."
Lời nàng còn chưa dứt, giọng bà nội Tiểu Mãn đã run run vang lên: "Nhị Thụy nương, ngươi nói... cái này có thể trị liệt ư?"
Giang Chi: "…?"
Thấy cả nhà đều đang nhìn mình chằm chằm, nàng mới giật mình nhận ra mình lỡ lời rồi!
Con người ta thường có thói quen chỉ nghe những gì mình muốn nghe. Nàng nói là "trúng gió liệt nửa người" (tai biến) nhưng bà nội Tiểu Mãn chỉ nghe lọt mỗi chữ "liệt".
Xem ra không chỉ mình bà lão, mà cả nhà này ai cũng thế.
Lên núi cũng đã mấy hôm nay, Giang Chi chưa từng quan tâm nhiều đến tình trạng của Từ Đại Trụ.
Thứ nhất là vì nguyên chủ vốn chẳng phải người tốt bụng nhiệt tình gì, nàng đương nhiên không thể chủ động hỏi han.
Giang Chi ngập ngừng một lát mới nói: "Bá nương, ta chỉ nghe người già nói sắn dây có thể trị trúng gió liệt nửa người, cũng không biết có đúng bệnh của Đại Trụ hay không!"
"Là liệt nửa người à?"
Ánh sáng hy vọng trong mắt bà nội Tiểu Mãn vụt tắt. Cháu trai bà đâu phải bị liệt nửa người do trúng gió, là bà nghĩ sai rồi.
Lúc này ông nội Tiểu Mãn đã lột xong thịt rắn, vứt tấm da rắn trắng ởn sang một bên, ho khan một tiếng nói: "Nhị Thụy nương, nhà mẹ đẻ ngươi hiểu biết về thảo dược, có biết phương thuốc nào trị liệt không?"
Trong núi thiếu thầy thiếu thuốc, ai mà biết được vài phương thuốc dân gian truyền miệng cũng chẳng có gì lạ.
Giang thị biết hạt sồi ăn được, lại biết củ sắn dây ăn được, biết đâu chừng lại biết thứ gì đó có ích cho bệnh tình của Đại Trụ thì sao!
Giang Chi giả vờ trầm ngâm hồi tưởng, nàng không nói thẳng là không biết.
Nguyên chủ chỉ là một nhân vật trong sách, đương nhiên chẳng có ký ức gì đáng giá để nhớ lại, cái nàng đang lục tìm là kiến thức y học hiện đại: "Trường Canh bá, đừng trách ta nói nhiều, muốn chữa bệnh thì trước hết phải hỏi cho rõ ràng xem hồi đó Đại Trụ ngã bị thương thế nào, bây giờ cơ thể ra sao, thế mới biết dùng thảo dược gì thì công hiệu chứ!"
Mặt ông nội Tiểu Mãn lại nhăn nheo như vỏ quả óc chó, ông nhìn đứa cháu trai lớn nằm trong góc lán chẳng khác nào cái xác sống, lại nhìn mọi người đang đợi ăn cơm, nhưng không nói thêm gì nữa.
Giang Chi nhận ra ông chỉ là không muốn nói chuyện này vào lúc này nên cũng không nhắc lại nữa.
Rất nhanh, thịt trong nồi đã hầm xong, sắn dây cũng đã chín mềm. Mỗi người được múc một bát lớn, vây quanh bếp than ở giữa lán, ăn uống xì xụp nóng hổi.
Đã được ăn thịt một lần rồi nên lần này tuy vẫn đói cồn cào nhưng không còn vẻ điên cuồng như lần đầu nữa. Chỉ có điều khi ăn đến miếng sắn dây thì ai nấy đều bất ngờ, bất ngờ vì nó ngon không tưởng.
Lại thêm chút hành hoa và lá hẹ làm gia vị, hương vị càng thêm đậm đà.
Từ Nhị Thụy nhét một miếng sắn dây vào miệng, hai má phồng lên nhai nhồm nhoàm: "Nương, mai con đi cõng nốt chỗ sắn dây kia về trước, rồi mới đi tìm thịt."
Nương bảo vẫn còn sắn dây chưa mang về, hắn cứ đi cõng về đã rồi tính chuyện khác.
Tiểu Mãn ngồi bên cạnh vừa ăn vừa nói không rõ tiếng: "Còn cả đệ nữa, đệ cũng đi!"
Bây giờ cậu cũng là một lao động trụ cột trong nhà, chuyện của hai nhà cũng như chuyện một nhà.
Trong góc lán, Từ Đại Trụ cũng đang ăn, bà nội Tiểu Mãn múc cho hắn ít thịt.
"Nãi, cho con ăn sắn dây đi!" Từ Đại Trụ cũng nghe được mấy câu nói đơn giản của Giang thẩm.
Liệt nửa người hay liệt toàn thân, miễn là trị được bệnh thì hắn đều muốn ăn, hắn muốn ngồi dậy.
Bà nội Tiểu Mãn nói: "Con cứ ăn chút thịt trước đi, nhìn con gầy quá rồi, mấy thứ kia để sau hãy ăn!"
Bà muốn cháu trai ăn nhiều thịt chút để bồi bổ cơ thể.
Thịt thà đâu phải lúc nào cũng có, ăn được bữa nào hay bữa nấy. Sắn dây đã ăn được thì trên núi thiếu gì, sau này đào lúc nào chẳng được.
Từ Đại Trụ lắc đầu, tránh miếng thịt bà đưa tới. Thịt này tuy ngon nhưng hắn chẳng còn sức mà nhai, nhai không nát thì nuốt cũng không trôi, chỉ có thể húp nước canh.
Haizz!
Mắt bà nội Tiểu Mãn đẫm lệ, bà đau lòng cho đứa cháu lớn, từ lúc bị thương đến giờ chẳng được ăn gì ngon, cái thân xác này ngày càng suy kiệt. Đã thế lại còn gặp thời loạn lạc, không tìm được thầy thuốc giỏi, biết làm sao mà nuôi cho khỏe lại được đây!
Bên bếp lửa, ông nội Tiểu Mãn cũng buông bát đũa, nhìn cháu trai chỉ húp được nước canh, ông cũng nuốt không trôi nữa.
Vẫn là Giang thị nói đúng, mình cứ giấu giấu giếm giếm ngay cả bệnh tình cũng không nói, ai biết được có thảo dược gì chữa được hay không. Cái gì cũng phải thử một lần, lỡ đâu lại khỏi thì sao!
Thế là ông hạ thấp giọng, kể vắn tắt lại bi kịch thảm khốc như trời sập nhà tan hai năm về trước.
Kể ra thì đây cũng là một ca bệnh rất thường gặp, chỉ cần một câu là tóm tắt được.
Một buổi sáng mùa đông hai năm trước, khi đó vợ Đại Trụ là Xuân Phượng vừa sinh bé Ni Ni xong ở cữ. Từ Đại Trụ lên núi đốt than mệt quá, lẽ ra nên ngủ lại trên núi một đêm rồi hẵng về, nhưng hắn lo cho vợ con và ông bà ở nhà, bèn mạo hiểm cõng gùi than nặng trịch mò mẫm xuống núi trong đêm tối, rồi trượt chân ngã xuống vách núi.
Người không chết nhưng bị thương cột sống thắt lưng. Lúc mới khiêng về nhà chân vẫn còn cảm giác, gia đình đã mời lang trung trên trấn trên huyện về chữa trị.
Tiền bạc trong nhà đội nón ra đi sạch sành sanh, châm cứu uống thuốc đủ cả, người ta mách thầy nào hay thuốc nào tốt đều làm theo.
Nhưng càng chữa thì nửa thân dưới càng mất cảm giác, đến cả đại tiểu tiện cũng không tự chủ được, liệt hoàn toàn.
Từ Đại Trụ khi đó mới hai mươi tuổi, đang là thanh niên trai tráng hừng hực sức sống, là trụ cột gia đình, làm sao chấp nhận được việc mình thành phế nhân. Hắn mấy lần tìm chết, nhưng lại bị vợ khóc lóc cầu xin nên mới gắng gượng sống tiếp.
Nhưng điều kiện để hắn sống là Xuân Phượng phải để lại con, về nhà mẹ đẻ tái giá, không cần lãng phí cả đời với hắn.
Năm đầu tiên Xuân Phượng còn trốn về thăm mấy lần nhưng đều bị Từ Đại Trụ chửi mắng đuổi đi. Một năm gần đây nàng bị nhà mẹ đẻ gả cho người khác nên không còn quay lại nữa.
Giang Chi nghe xong thở dài sườn sượt.
Thực ra ở bệnh viện, đằng sau mỗi bệnh nhân đều là một câu chuyện đẫm nước mắt, nàng nghe nhiều đến mức chai sạn rồi, ngoài đồng cảm ra thì cũng chỉ có đồng cảm mà thôi.
Nhưng giờ đây cùng gia đình Tiểu Mãn hoạn nạn có nhau, tình cảm này lại khác hẳn.
Giang Chi ngẫm nghĩ về bệnh tình của Từ Đại Trụ. Thời gian qua tuy nàng không hỏi han nhưng qua vài lời kể lúc có lúc không của Tiểu Mãn thì biết được ngón tay và cánh tay của Từ Đại Trụ còn cử động được nhưng hai chân thì bất động. Đây là bệnh nhân liệt hai chi dưới rất nghiêm trọng.
Thời điểm vàng để điều trị tổn thương tủy sống là trong vòng nửa năm đầu, bỏ lỡ rồi thì cơ bản không còn khả năng hồi phục hoàn toàn.
Từ Đại Trụ đã bị bệnh hơn hai năm nên việc điều trị đối với hắn không phải là hoàn toàn vô hiệu, chỉ có thể nói là hy vọng không lớn.
Giang Chi cảm thấy, trước khi điều trị, mấu chốt quan trọng nhất là phải giúp cơ thể phục hồi cân nặng bình thường, cải thiện tình trạng suy dinh dưỡng thì mới có đủ thể lực để tiếp nhận tập phục hồi chức năng và trị liệu.
Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, nói đến chuyện bổ sung dinh dưỡng chẳng khác nào đánh đố người ta.
Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của ông nội Tiểu Mãn, Giang Chi không nỡ nói lời lừa dối.
Nàng chỉ đành nói: "Cơ thể Đại Trụ yếu quá, nếu hắn có thể điều dưỡng lại sức khỏe, khôi phục được sức lực ở đôi tay, thì sau này có thể tự mình mặc quần áo ăn cơm."
Từ Đại Trụ hiện giờ chỉ cử động được ngón tay, lại còn không có ý chí cầu sinh. Nếu thực sự có thể tự mặc áo ăn cơm, hoàn thành các sinh hoạt cơ bản, thì cũng coi như là hồi phục thành công rồi.
Quả nhiên ánh mắt ông nội Tiểu Mãn tối sầm lại nhưng cũng không quá thất vọng: "Chỉ cần Đại Trụ có thể tự ăn cơm, có da có thịt lên chút, thế cũng tốt hơn bây giờ rồi!"
Ông không dám thực sự xa vời mơ tưởng cháu đích tôn có thể chữa khỏi hẳn. Lang trung đã nói rồi, cháu ông cả đời này chỉ có thể nằm liệt như thế, kéo dài vài năm người cứng đờ lại, teo tóp đi rồi cũng chết thôi.
Bây giờ cháu ông đã gầy như que củi, e là khó sống qua nổi năm nay. Ông thực sự không muốn lại phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


