Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thực ra, ngay khi Giang Chi và Nhị Thụy xuống núi, họ đã thấy vài con chim bị cháy rụi chết trong đám lửa rừng. Dù thịt chim nhưng thịt muỗi vẫn là thịt, chỉ là họ quá vội nên không kip nghĩ đến việc nhặt chúng.
Từ Nhị Thụy khi nghe mẹ bảo muốn lượm xác thú rừng bị thiêu cháy làm thức ăn thì mặt xanh tái ngắt. Cậu nhớ đến cảnh Triệu Lực bị cháy xém không còn nhận ra nổi mặt, khiến cậu không kìm được mà suýt nữa lại nôn khan.
Giang Chi liếc nhìn con, quát:
“Ngươi không nghĩ cho ngươi thì cũng phải nghĩ cho tức phụ đang mang thai, còn có mẹ già ta đây nữa chứ. Hừ, lão nương ta chính là muốn ăn thịt, nếu ngươi không đi thì ta đi, ngươi là cái đồ bất hiếu mà!"
Chưa kịp nói thêm, Từ Nhị Thụy đã cúi đầu:
“Con cùng mẹ đi nhặt thịt!”
Ngôi nhà tuy đã cháy hiện tại không có đồ vật để tu sửa, vẫn là nên tìm lương thực quan trọng hơn.
Muốn đi nhặt thịt, Giang Chi tất nhiên phải gọi thêm Tiểu Mãn. Xảo Vân cũng ôm theo hạt sồi đã lột vỏ sang nhà Tiểu Mãn, không dám ở lại nhà một mình.
Tiểu Mãn đang mải nhặt mấy quả sồi còn sót lại chưa bị cháy hết, nghe nói đi tìm mấy con thú bị thiêu chết thì lập tức hăm hở đi theo.
Ba người bắt đầu tìm kiếm ngay ở khu rừng gần nhà. Chỗ này cây to nhiều, mà trước đó đã dọn sạch cỏ khô nên không bị lửa cháy lan đến.
Một số loài chim trú trên cây, giữa đêm bị khói đặc táp tới, ngạt thở mà rớt xuống chết.
Chim là loài sống theo bầy đàn, nên chỉ quét sơ qua khu rừng, ba người đã nhặt được ba bốn chục con chim chết.
Chim nhỏ thì thịt chẳng được bao nhiêu, phải vặt lông, bỏ hết ruột gan, phần có thể ăn được chỉ gỡ ra được một miếng bé tí. Mấy chục con gom lại cũng không đủ cho cả nhà ăn no.
Giang Chi thì không chỉ muốn nhặt mỗi chim chết, cô còn tìm thỏ rừng bị thiêu.
So với thịt chim thì chỉ cần bắt được một con thỏ thôi, cũng đủ nấu một bữa tươm tất cho cả nhà.
Hơn nữa, thỏ rừng dẫu có trốn được vào hang, cũng khó thoát khỏi khói độc do sơn hỏa gây ra.
Vì hang thỏ thường có nhiều lối ra vào thông nhau để tiện chạy trốn, nên một khi khói hoặc lửa lọt vào, là khắp hang sẽ ngập khói.
Nếu chúng không nhanh chóng chạy ra ngoài, thì sẽ bị hun chết bên trong. Hơn nữa bên ngoài lửa cháy lớn, dù chúng có chạy cũng không chạy xa được.
Quả nhiên, thu hoạch từ lũ thỏ lớn hơn nhiều so với chim chóc. Một con thỏ cố chạy trốn, chui vào khe đá nhưng vẫn bị cháy đến mức trụi cả lông. Còn nhiều con khác thì bị ngạt khói chết luôn trong hang, chỉ cần đào miệng hang lên, là lôi ra được cả ổ: con lớn con nhỏ, có con còn chưa mọc đủ lông.
Khi tìm kiếm dần mở rộng, thu hoạch cũng càng lúc càng nhiều: đầy cả một sọt lớn, nào là gà rừng không kịp chạy, lửng, rồi cả những con vật nhỏ Giang Chi còn không biết tên. Có con thì cháy chết, có con thì chỉ bị bỏng nhẹ vẫn còn sống.
Tiểu Mãn xách một cặp thỏ con mới mở mắt, nhỏ bằng nửa bàn tay, hí hửng nói với Giang Chi:
“Giang thẩm, thỏ con này cho con được không? Ni Ni dạo này buồn quá, chẳng có gì chơi, cho nó nuôi hai con thỏ chắc nó vui lên.”
Giang Chi gật đầu đồng ý: “Được, nhưng con biết cách nuôi không đấy?”
Vì giờ đến cỏ cũng không có, muốn nuôi thỏ con không dễ.
Tiểu Mãn vẫn cười toe: “Chỉ cần Ni Ni vui được vài hôm là được rồi!”
Nương của Ni Ni đã tái giá, cha thì lại dáng vẻ kia, ông bà suốt ngày cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ có Tiểu Mãn còn nghĩ cách cho cháu gái mình có chút niềm vui. Mặc kệ thế nào, người trong nhà vẫn nên quan tâm nhau.
Trước đây trong thôn, ai bắt được thú rừng cũng thường đem đổi lấy tiền chứ không ăn liền. Cứ dành dụm từng chút, đổi được lương thực hay gom góp cưới vợ cho con cháu. Đó là kinh nghiệm sống quý báu của các bà mẹ quê. Ở nhà Tiểu Mãn thì còn thêm mục đích là tích cóp để có tiền mua thuốc.
Giang Chi nói:
“Bá nương, trong nhà muối vốn đã ít lắm rồi. Thịt trong núi gì lúc nào cũng có thể tìm được, muối thì khó tìm hơn. Nhỡ may ko đủ muối để ướp, thịt bị hỏng thì cũng lãng phí.”
Gia Tiểu Mãn liền đáp:
“Cứ cho bọn trẻ ăn đi! Mấy ngày nay bọn chúng đều mệt mỏi lắm rồi. Muốn trâu cày cũng phải cho trâu ăn cỏ, không nên tiết kiệm mãi như thế.”
Nãi Tiểu Mãn tuy sót của nhưng không có biện pháp bèn lấy một nửa số thịt đem hầm, phần còn lại làm thịt khô để dành.
Trên núi không có gia vị, bà theo thói quen cho thêm mấy lát gừng, vài lát ớt cay, khiến mùi thịt càng hấp dẫn hơn giữa lều tranh đơn sơ. Xảo Vân hôm nay còn nướng bánh làm từ bột sồi dẻo ăn kèm, vị còn ngon hơn cả bánh nướng ngoài quán.
Thê là sau bữa canh gà kia, mọi người lại được thêm một bữa thịt hầm với bánh nướng, Tiểu Mãn và Nhị Thụy ăn đến thở không nổi, lần đầu bọn hắn mới được ăn thịt no đến mức tưởng nôn ra!
Xảo Vân cũng ăn đến mặt đỏ mọng, cảm thấy mình thật sung sướng đáng đời. Người ta khổ vì chạy nạn nên xanh xao yếu đuối, cô thì ngược lại. Ngay cả bé Ni Ni cũng vui vẻ cầm chiếc bánh nương kẹp thịt ăn ngon lành.
Giang Chi gắp ít thịt thỏ đã ướp muối khô rồi đặt lên than lửa cho đến khi vàng khô, mùi thịt núi thơm khắp lều. Thịt khô, chắc, ăn một miếng phải nhai lâu mới nuốt được.
Thịt nhiều, ngay cả Từ Đại Trụ cũng ăn được hai bát canh với bánh. Một bữa ăn đầy đủ như vậy lâu lắm rồi cậu mới trải qua, nét mặt không khác gì hồi sinh phục hồi.
Cả hai nhà sau bữa ăn đều no nê đến mức ngồi thư giãn mà ánh mắt vẫn lâng lâng hạnh phúc.
Nhị Thụy sờ bụng rồi thốt lên:
“Đây vẫn là lần đầu con được ăn thịt mà ăn đến sợ muốn nôn!”
Giang Chi liếc cậu không nỡ nổi:
“Đồ ngốc kia, đừng có nói nữa!” – vì chính cô cũng hơi ngộp vì ăn quá no.
Tiểu Mãn đã vài lần nới lỏng dây lưng quần, lúc này còn chưa đã thèm đem số canh cuối cùng trong nồi giải quyết hết rồi kiên định nói:
“Giang thẩm à, mai chúng ta dậy sớm đi nhặt thịt tiếp đi… đừng để mấy con thú hoang kéo đến ăn phần thịt còn lại!”
Hiện tại, Tiểu Mãn hoàn toàn tin tưởng Giang Chi. Cậu cảm thấy những gì mà Giang thẩm làm điều đúng, từ việc ngăn chặn đám cháy cho đến chuyện đi nhặt thịt, đều thực sự hiệu quả.
Giang Chi cười nói:
“Được rồi, ngày mai mấy đứa tự đi mà nhặt tiếp. Ta còn việc khác phải làm. Nhưng nhớ là phải cẩn thận, đừng có đi vào chỗ lửa còn cháy.”
Hôm nay sau khi đi một vòng quanh núi, cô đã nắm rõ tình hình đám cháy cũng như phạm vi lan rộng của nó.
Đợt cháy rừng lần này nhìn thì tưởng như một đám lửa lớn liền mạch, nhưng thực ra là phát ra từ hai điểm: một là trong thôn, một là ở khu lều than dưới chân núi.
Ngọn lửa cháy từ trong thôn thực chất đốt cháy một đỉnh núi khác đây chính là nơi họ phát hiện đám cháy đầu tiên , nhưng lại không ngửi thấy mùi khói nên không chú ý.
Còn khu vực mà nhà họ đang ở bị cháy là do đám lưu phỉ sau khi giết người đã phóng hỏa.
Vì gió núi thổi mạnh và hướng gió gần, ngọn lửa nhanh chóng lan lên đỉnh núi, nhà Giang Chi và nhà Tiểu Mãn cũng bị cháy do nằm ngay đúng tuyến đường lửa đi qua.
Đêm đó trời tối mịt, khói đặc cuồn cuộn, đường đi cũng không nhìn thấy gì nên không ai dám chạy loạn, chỉ có thể cố thủ tại chỗ. Nếu đổi lại là ban ngày, có thể đã tìm được hướng chạy chính xác để tránh hỏa tuyến.
Ngoài phạm vi hơn hai trăm mét vuông rừng bị cháy lan, những khu rừng khác hầu như không bị ảnh hưởng. Tuy vậy, Giang Chi vẫn lo ngọn lửa từ đỉnh núi bên kia chưa tắt, nếu cháy lâu sẽ tiếp tục lan sang bên này.
Ngày mai, Tiểu Mãn và mấy người nữa còn định đi đào thêm vài hang thỏ để tìm thêm thịt. Giang Chi cũng đồng ý để bọn họ đi, vì lều cháy rồi cũng nhiều thời gian để sửa chữa, nhưng thịt hoang nhặt được thì chỉ có thể tranh thủ trong một hai ngày tới, lâu quá động vật chết sẽ bắt đầu thối rữa, không ăn được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


