Phương Niệm Dư đi tới, vén chăn lên giường.
Do dự một chút, cô lên tiếng: “Anh đừng giận nữa.”
Thương Đình Triệt đặt sách xuống, nằm xuống.
“Ngủ đi.”
Phương Niệm Dư cắn môi, tắt đèn nằm xuống.
Thương Đình Triệt đây là không định tha thứ cho cô sao?
Đặt mình vào vị trí của anh, cô cũng không thể tha thứ được. Phương Niệm Dư cố ý chỉnh đồng hồ báo thức, chuẩn bị sáng ngày mai dậy sớm một chút làm bữa sáng, dỗ dành dỗ dành Thương Đình Triệt.
Có điều đến khi cô tỉnh lại thì đã qua mất thời gian đặt báo thức từ lâu.
Trong bếp truyền đến tiếng động.
Phương Niệm Dư vén chăn xuống giường, đi đến cửa phòng bếp.
Thương Đình Triệt vừa vặn bưng bữa sáng đi ra, nhìn cô một cái, vẻ mặt rất lãnh đạm.
Đặt đĩa thức ăn lên bàn ăn, anh lập tức quay người đi vào phòng bếp.
Phương Niệm Dư nhấp môi một chút, hỏi: “Đồng hồ báo thức là anh tắt sao?”
Thương Đình Triệt đưa lưng về phía cô rót sữa bò, lời ít mà ý nhiều: “Phải.”
Phương Niệm Dư: “……”
Đồ ngốc cũng nhìn ra được Thương Đình Triệt đang không muốn nói chuyện với cô.
Phương Niệm Dư thức thời xoay người đi rửa mặt.
Hai người trầm mặc ăn xong bữa sáng, lại cùng nhau đi ra ngoài.
Cả ngày hôm đó, Phương Niệm Dư đều không có tâm trạng làm việc.
Tôn Toa Toa lại gần hỏi: “Cậu thế nào rồi?”
Phương Niệm Dư quay đầu nhìn cô nàng: “Cậu có cách nào dỗ đàn ông không?”
Tôn Toa Toa kinh ngạc nhìn cô: “Dỗ người đàn ông nào?”
Phương Niệm Dư suy nghĩ một chút nói: “Bạn trai tớ.”
Thôi không nên nói là chồng.
Cuộc hôn nhân của cô cùng Thương Đình Triệt sẽ không thể kéo dài được, về sau nếu người khác hỏi tới lại lười giải thích.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Tôn Toa Toa tưởng cô thường xuyên xin nghỉ đi xem mắt là vì chưa có bạn trai.
Bây giờ liền thấy vô cùng kinh ngạc.
“Cậu có bạn trai từ lúc nào vậy?”
“Mới dạo gần đây.”
Phương Niệm Dư lại nói dối.
Cảm giác dạo gần đây cô nói dối còn nhiều hơn cả kiếp trước cộng lại.
Nghiệp chướng a!
Tôn Toa Toa rất nhanh đã tiếp nhận sự thật cô có bạn trai.
“Sao cậu lại chọc giận bạn trai cậu thế?”
Phương Niệm Dư: “Chỉ là…… có chút hiểu lầm thôi.”
“Hiểu lầm à, vậy giải thích rõ ràng với anh ấy là xong mà.”
“Không giải thích rõ ràng được.”
“Làm sao lại thế? Nếu chỉ là hiểu lầm thì chắc chắn sẽ giải thích được, trừ phi đó không phải hiểu lầm.”
Phương Niệm Dư: “……”
“Thôi vậy, tớ không nói chuyện với cậu nữa.”
Cô mở to hai mắt nhìn Tôn Toa Toa.
Nhìn thì có vẻ là một cô nương đơn thuần, sao mà lại am hiểu mấy chuyện này đến thế……
Tôn Toa Toa lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng mua sắm lên tìm kiếm mấy bộ đồ lót đủ màu xanh xanh đỏ đỏ.
“Chọn một bộ đi, đợi cậu mặc vào, bạn trai cậu nhất định sẽ rất thích. Đến lúc đó thì làm gì còn tâm trí đâu mà giận dỗi nữa, cậu muốn đòi mạng anh ấy cũng được luôn.”
Phương Niệm Dư: “……”
Cô nuốt một ngụm nước bọt: “Cậu làm thế này là đang muốn lấy mạng tớ đấy.”
Cô đẩy điện thoại của Tôn Toa Toa ra xa: “Mau cất đi, tớ mới không thèm mặc mấy loại đồ này.”
Tôn Toa Toa: “Ai nha, tất cả mọi người đều là người trưởng thành rồi, đừng có ngại ngùng thế chứ.”
Phương Niệm Dư ngồi nhích ra cách Tôn Toa Toa thật xa.
“Cậu đừng có đến đầu độc tớ nữa.”
Tôn Toa Toa vào công ty trước cô hai năm, nghe nói có một người bạn trai đã yêu nhau từ thời đại học năm nhất.
Tôn Toa Toa đột nhiên nhận ra điều gì đó.
“Cậu và bạn trai cậu có phải là vẫn chưa làm chuyện đó không?”
Phương Niệm Dư gật đầu.
Tôn Toa Toa nghẹn lời.
Chưa từng trải qua nên thẹn thùng cũng là bình thường.
“Vậy thì cậu chẳng cần chuẩn bị gì đâu, trực tiếp cởi đồ nhào tới, anh ấy chắc chắn sẽ hết giận ngay.”
Phương Niệm Dư không muốn tiếp tục nói chuyện với Tôn Toa Toa nữa.
Người phụ nữ này mở miệng ra câu nào cũng toàn xúi bẩy cô bán đứng thân thể.
Kiên quyết không làm theo!
……
Đến giờ tan tầm, khi các đồng nghiệp xung quanh còn chưa ai nhấc mông lên thì Phương Niệm Dư đã xách túi đi thẳng.
Cô chuẩn bị đi mua chút đồ ăn về nấu bữa tối, đợi Thương Đình Triệt về ăn cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

