Đi ra khỏi thang máy.
Thương Đình Triệt buông cô ra.
Phương Niệm Dư thở phào một hơi thật dài.
Thương Đình Triệt đi đằng trước bỗng dừng bước lại, lông mày khẽ nhíu chặt.
Đến trạm xe lửa, hai người lên hai tuyến tàu điện ngầm khác nhau.
Vào giờ cao điểm buổi sáng, tàu điện ngầm đông nghịt người, làm gì còn chỗ trống nào, Phương Niệm Dư đành phải đứng nép ở một góc.
Cô chợt suy nghĩ không biết đêm nay Thương Đình Triệt có đòi cùng cô làm chuyện đó không.
Phiền chết đi được, cô cứ nghĩ đến là lại khẩn trương.
Đến buổi tối, Phương Niệm Dư nán lại công ty tìm cách giết thời gian.
Gửi cho Thương Đình Triệt một tin nhắn: 【Đêm nay em tăng ca, sẽ về trễ một chút, anh không cần đợi em ăn cơm.】
Thương Đình Triệt: 【Anh biết rồi.】
Phương Niệm Dư ở lỳ trong công ty câu giờ thêm hai tiếng, giải quyết luôn bữa tối ở nhà ăn.
Lúc khoác túi vải đi ra khỏi khu công nghiệp, cô bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng đổ dài dưới ánh đèn đường.
Cao lớn kiên cường. Cô sững người, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu.
Thương Đình Triệt quay đầu nhìn lại, khẽ nhướng mày, rồi rảo bước về phía cô.
Phương Niệm Dư lúc này mới hoàn hồn.
“Sao anh lại tới đây?”
“Đón em tan làm, trời tối rồi, không an toàn.”
Trong lòng Phương Niệm Dư như bị thứ gì đó va mạnh vào, cảm giác chua xót tê dại lan tỏa.
Trước kia dù cô có tăng ca đến mấy giờ, cũng đều lủi thủi một mình về nhà.
Chẳng có ai lo lắng cho sự an toàn của cô mà đặc biệt tới đón.
Thương Đình Triệt là người đầu tiên.
Dù biết rõ hiện tại có lẽ anh đang bị cốt truyện chi phối, người anh thích cũng là nguyên chủ.
Nhưng Phương Niệm Dư vẫn cảm thấy vô cùng cảm động.
Nghĩ đến việc mình vì muốn tránh tiếp xúc thân mật với Thương Đình Triệt mà cố tình ở lại công ty tăng ca, cô lại thấy có chút hổ thẹn.
“Cảm ơn anh, chúng ta đi thôi.”
Thương Đình Triệt gật đầu.
Hai người vừa đi được hai bước, một chiếc Maybach màu đen đột ngột dừng lại trước mặt họ.
Một người đàn ông cao gầy từ trên xe bước xuống, đi thẳng tới trước mặt Phương Niệm Dư.
“Niệm Dư, lên xe đi, anh đưa em về nhà.”
Phương Niệm Dư đã lập tức lục lọi trong trí nhớ xem người đàn ông này là ai.
Gã đàn ông vũ phu mà nguyên chủ từng để mắt tới, Trần Phong.
Người bản địa Giang Thành, một thiếu gia nhà giàu.
Ngay lần xem mắt đầu tiên đã tỏ ra cực kỳ hứng thú với nguyên chủ, đủ mọi cách lấy lòng.
Hai ngày nay hắn gửi cho cô không ít tin nhắn, cô không trả lời, hắn còn gọi điện thoại, cô cũng không bắt máy.
Phương Niệm Dư quay đầu, cẩn thận liếc nhìn Thương Đình Triệt.
“Anh đừng nói bậy, tôi với anh không thân. Phiền anh sau này đừng có quấy rầy tôi nữa!”
Phương Niệm Dư muốn chết lặng.
Cô hoàn toàn không dám nhìn vào mặt Thương Đình Triệt.
Cảm giác cứ như bị chồng bắt quả tang ngoại tình vậy.
Nguyên chủ hại chết cô rồi.
Trần Phong: “Niệm Dư, trước đây em đã thể hiện là có cảm tình với anh mà, sao đột nhiên lại thay đổi?”
“Anh đừng nói lung tung, tôi có bao giờ như thế đâu?”
“Niệm Dư…”
Phương Niệm Dư ngắt lời hắn: “Chắc chắn là anh hiểu lầm rồi, tôi không có cảm tình với anh, đừng nói bậy nữa.”
Trần Phong nhìn về phía Thương Đình Triệt, vừa rồi hắn đã cảm thấy người đàn ông này khí chất không tầm thường.
Việc Phương Niệm Dư đột nhiên thay đổi thái độ chắc chắn có liên quan đến gã này.
“Niệm Dư, người đàn ông này là ai?”
Phương Niệm Dư khoác lấy cánh tay Thương Đình Triệt, hất cằm lên: “Chồng tôi.”
Trần Phong sững sờ, rồi bật cười.
“Em nói đùa gì vậy?”
Phương Niệm Dư: “Tôi không nói đùa, tôi đã kết hôn rồi, mong anh sau này đừng tới quấy rầy tôi nữa.”
Trần Phong vẫn không tin.
Hắn và Phương Niệm Dư chỉ mới vài ngày không gặp, sao cô có thể đột nhiên kết hôn được?
“Niệm Dư, dù em muốn từ chối anh, thì cũng nên nghĩ ra một lý do nào đó hợp lý hơn chứ.”
Phương Niệm Dư định nói gì đó.
Thương Đình Triệt giơ tay ôm lấy vai cô, đầy vẻ chiếm hữu.
“Vợ tôi từ chối anh thì cần gì lý do.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

