Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ông nội, ông bớt giận, đừng nên tức giận, sẽ có hại cho thân thể, cháu đi gọi điện thoại cho bọn Mục Hủ.”
Tô lão gia tử thở phào một cái, vẫn đứng dậy: "Không cần gọi nữa, chúng ta đi.”
Lâm Văn Sơ hoảng hốt lo sợ, ở Tô Gia trước giờ đều là trưởng nam kế thừa tập đoàn Tô Thị, nhưng con trai cả Tô Gia là Tô Chính Hoa tham gia chính trị, tập đoàn Tô Thị do con trai trưởng của Tô Chính Hoa là Tô Mục Cẩm kế thừa.
Tô lão gia tử hiện tại tuy rằng nghỉ hưu, nhưng mà ở Tô Gia, ông ta chính là người có tiếng nói nặng nhất.
Tô Bạc Dương ở tập đoàn Tô Thị đang giữ chức tổng giám đốc.
Bọn họ vốn không chiếm bao nhiêu ưu thế, nếu như lại khiến Tô lão gia tử chán ghét, vậy thì cái gì cũng không chiếm được.
Bà ta nói với ngữ khí vô cùng thành khẩn, xin lỗi: "Cha, xin lỗi, đều tại con, là con quên thông báo cho mấy đứa Mục Hủ, tất cả đều là lỗi của con, cha đừng giận, con lập tức gọi điện thoại thông báo cho mấy đứa đó.”
Lúc này, Tô Nguyên Dữu cười khẽ một tiếng: "Lâm phu nhân, bà đừng có phí công sức nữa, mấy người con trai của bà đều không thừa nhận tôi là em gái của bọn họ, bọn họ chỉ nhận mỗi Tô Giảo Giảo là em gái.”
Tô Nguyên Dữu: “Không tin thì các người có thể kiểm tra camera giám sát, hơn nữa tôi nhớ hình như một trong số đó có một nốt ruồi đen trên sống mũi.”
Tô Mục Du và Tô Mục Trạc là một cặp anh em sinh đôi, lớn lên giống nhau như đúc, nhưng rất dễ phân biệt, bởi vì anh trai Tô Mục Du có một nốt ruồi nhỏ trên sống mũi.
Lâm Văn Sơ hoàn toàn cứng họng.
Tô Nguyên Dữu lại tiếp tục nói: "Lâm phu nhân, tôi không tin bà không biết chuyện này, trước khi tôi trở về nhất định các người đã điều tra cuộc sống trước kia của tôi ở cô nhi viện.”
“Trong lòng bà chắc chắn cảm thấy tôi không xứng đáng, cảm thấy một người đoan trang, tao nhã như bà sao có thể sinh ra một đứa con gái hèn mọn đi giành đồ ăn với chó.”
“Tô Giảo Giảo thật là lương thiện, dịu dàng, hào phóng biết bao, thỏa mãn tất cả yêu cầu của bà đối với con gái, bà dẫn cô ta ra ngoài thì sẽ được nghe những phu nhân quý tộc khác khen ngợi cô ta bà sẽ cảm thấy rất hãnh diện.”
“Cho nên, cho dù cô ta không phải con gái ruột của bà, bà cũng sẽ không để cô ta rời khỏi Tô Gia, còn tôi, đứa con gái ruột từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, không được học quy củ, chỉ biết làm bà mất mặt, bà sẽ không chút do dự từ bỏ tôi.”
“Cho dù bà biết con trai bà chạy đi bắt nạt tôi, bà cũng coi như không thấy.”
Vài câu nói của Tô Nguyên Dữu, hoàn toàn vạch trần tâm lý đen tối, ích kỷ của Lâm Văn Sơ, sắc mặt bà ta có chút thất thố, lúc xanh lúc trắng.
Mặt bà ta lạnh tanh nhìn Lâm Văn Sơ, bà ta biết Tô Gia chắc chắn đã cho người điều tra về nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)