Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Thiên Kim Thật, Không Chịu Kịch Bản An Bài Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Tô Nguyên Dữu nhếch môi cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ châm biếm: "Nói cứ như thể ai cũng thèm khát cái danh phận người nhà Tô gia của ông vậy."

Thấy Tô Nguyên Dữu dứt khoát xoay người bỏ đi, trong đáy mắt Tô Giảo Giảo thoáng lướt qua một tia mừng thầm, nhưng rồi rất nhanh đã bị cô ta giấu nhẹm đi. Cô ta vội vàng lao đến, chộp lấy tay Tô Nguyên Dữu, vẻ mặt hoảng hốt thốt lên: "Em gái, đừng đi! Em mới là con gái ruột của bố mẹ, nếu có người phải đi thì người đó nên là chị... Á!!"

"Giảo Giảo!"

"Giảo Giảo đừng sợ, mẹ sẽ gọi bác sĩ đến ngay lập tức."

Trong tiếng nấc nghẹn ngào, cô ta vẫn cố tỏ ra hiểu chuyện: "Mẹ, mẹ đừng trách em gái, em ấy không cố ý đâu."

Chứng kiến cảnh con gái cưng bị Tô Nguyên Dữu làm bị thương mà vẫn còn mở miệng nói đỡ, cơn giận trong lòng Lâm Văn Sơ bùng lên dữ dội. Chẳng nói chẳng rằng, bà ta vung tay tát thẳng về phía khuôn mặt của Tô Nguyên Dữu.

Tô Nguyên Dữu khẽ tặc lưỡi, nhanh như cắt vươn tay kiềm chặt cổ tay Lâm Văn Sơ, sau đó dùng lực hất mạnh bà ta ra xa.

"Á!" Lâm Văn Sơ mất đà, ngã sóng soài xuống sàn nhà.

"Tô Nguyên Dữu, mày dám đánh mẹ mày, thật là thứ hỗn láo mất dạy!"

Thấy vợ bị ngã, Tô Bạc Dương giận tím mặt, đùng đùng lao tới giơ tay định giáng cho Tô Nguyên Dữu một bài học.

Tô Nguyên Dữu cười lạnh lẽo, ánh mắt sắc lẹm: "Bà đây nhịn các người lâu lắm rồi. Đừng nói là bà ta, hôm nay bà đây còn đánh cả ông nữa!"

Dứt lời, cô chụp lấy nắm đấm đang vung tới của ông ta, đồng thời tung một cước sấm sét thẳng vào bụng đối phương.

Kiếp trước Tô Nguyên Dữu từng là kẻ chinh chiến sa trường, trải qua trăm trận sinh tử. Dù thân xác hiện tại yếu ớt hơn bản thể cũ rất nhiều, nhưng cũng không phải là dạng mà mấy kẻ phàm trần này có thể tùy tiện động vào.

Đúng lúc Tô lão gia tử và anh cả Tô gia là Tô Mục Cẩm bước vào sảnh lớn, đập vào mắt họ chính là cảnh tượng Tô Nguyên Dữu đá bay Tô Bạc Dương ra xa.

Tô lão gia tử: "..."

Tô Mục Cẩm: "..."

Cả không gian dường như chết lặng trong giây lát.

Tô Nguyên Dữu thản nhiên vỗ vỗ tay, liếc nhìn đám người đang rên rỉ dưới sàn bằng ánh mắt khinh miệt: "Muốn đánh tôi ư? Cho các người về luyện thêm mười năm nữa cũng đừng hòng chạm được vào một sợi tóc của tôi!"

Tô lão gia tử khẽ ho một tiếng để phá vỡ bầu không khí, trầm giọng bước tới: "Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?"

Lúc này, Tô Giảo Giảo vẫn còn đang sững sờ trước sự hung hãn của Tô Nguyên Dữu, mãi vẫn chưa thể hoàn hồn. Nhưng vừa thấy bóng dáng Tô lão gia tử, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch, nước mắt như vòi nước được vặn van, trào ra xối xả: "Ông nội, oa oa oa, xin lỗi ông, đều là lỗi của cháu, là cháu không nên mặt dày ở lại đây, xin ông đừng trách em gái."

Tô lão gia tử hơi nhíu mày, nghiêm nghị nói: "Rốt cuộc đầu đuôi câu chuyện thế nào, nói cho rõ ràng đi."

"Ông nội, cháu..." Lời phân bua của Tô Giảo Giảo còn chưa kịp thốt ra hết đã bị Tô Nguyên Dữu lạnh lùng cắt ngang.

"Tô lão gia tử." Cô xoay người lại, nhìn thẳng vào ông cụ rồi nở một nụ cười nhạt: "Bọn họ muốn xông vào đánh cháu, cháu chỉ tự vệ phản kháng thôi, như vậy chắc không tính là quá đáng chứ?"

Nhìn khuôn mặt có quá nhiều nét tương đồng với người vợ quá cố, Tô lão gia tử thoáng chút thất thần, sắc mặt cũng vì thế mà dịu đi đôi phần: "Dù nói thế nào thì họ cũng là cha mẹ ruột của cháu mà."

Tô Nguyên Dữu nhếch mép cười gằn: "Chỉ là cha mẹ ruột trên phương diện sinh học mà thôi!"

Bên kia, Lâm Văn Sơ chật vật đỡ Tô Bạc Dương đứng dậy, đôi mắt bà ta trừng lên nhìn Tô Nguyên Dữu đầy oán độc, cứ như thể cô không phải là khúc ruột bà ta đẻ ra mà là kẻ thù không đội trời chung.

"Cha! Nếu nó đã không muốn ở lại Tô gia thì cứ để cho nó cút đi. Một xu tiền của Tô gia nó cũng đừng hòng lấy được!"

Tô Nguyên Dữu hơi nheo mắt lại đầy nguy hiểm: "Không muốn đưa tiền à? Được thôi, vậy thì tôi không dám đảm bảo ngày mai tít lớn trên các mặt báo sẽ viết những gì đâu."

Cô cao giọng, giả vờ đọc một tiêu đề giật gân: "Gây sốc! Đại tiểu thư Tô gia ở Hải Thị hóa ra chỉ là thiên kim giả, còn thiên kim thật lưu lạc cô nhi viện vừa trở về đã bị cha mẹ ruột ghét bỏ, xua đuổi khỏi nhà mà không cho một xu tiền cấp dưỡng!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc