Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Thiên Kim Thật, Không Chịu Kịch Bản An Bài Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Nồi nào úp vung nấy, Tô Mục Cẩm cũng không đến nỗi tức giận đến mức mắng chửi ầm ĩ.

Anh ta gọi điện thoại cho Tô lão gia tử.

Nghe vậy, Tô lão gia tử im lặng hồi lâu: "Mục Cẩm, Dữu Dữu có suy nghĩ riêng, chuyện này cháu đừng quản nữa, chỉ cần ngày kia con bé về dự tiệc là được."

Tô Mục Cẩm không hiểu: "Ông nội, chẳng lẽ lại để em ấy ở bên ngoài cả đêm?"

"Nó mới mười bảy tuổi, còn chưa thành niên!"

Tô lão gia tử hình như bật cười: "Chẳng phải trước khi Dữu Dữu được tìm về, nó vẫn luôn sống một mình sao?"

Tô Mục Cẩm khựng lại, đúng vậy, trước khi Tô Nguyên Dữu trở về Tô gia, vẫn luôn tự mình thuê nhà ở bên ngoài.

Nhìn thông tin mười bảy năm qua của Tô Nguyên Dữu trên máy tính, anh ta khẽ thở dài: "Cháu biết rồi, ông nội."

Tô Nguyên Dữu vừa xem bản đồ Baidu vừa chạy xe điện vòng vèo, chạy được một lúc thì xe hết điện, cô phải sạc hai tiếng rồi mới tiếp tục xuất phát, cuối cùng cũng tìm được một ngôi làng tựa lưng vào núi lớn trước khi trời tối.

Dựa theo kinh nghiệm trước đây của cô, linh khí trong núi sâu dày đặc hơn linh khí trong thành phố.

Quả nhiên, càng đi sâu vào trong núi, linh khí càng thêm nồng đậm.

Nơi này xem như là nơi hẻo lánh nhất Hải Thị, ngôi làng này không đến nỗi quá nghèo, nhưng cũng chẳng khá khẩm gì.

Cô bỏ ra hai trăm tệ để xin ở nhờ một đêm tại nhà của một bà cụ có gương mặt hiền lành.

Chủ nhà là một bà cụ đang sống cùng với cháu trai.

Bà cụ rất tốt bụng, thấy cô chỉ gặm bánh mì, liền nấu cho cô một bát mì nóng hổi.

"Cô bé, sao cháu lại chạy đến nơi này một mình thế, người lớn trong nhà đâu?"

Tô Nguyên Dữu cười giải thích: "Cảm ơn bà Đoàn, cháu được nghỉ hè nên muốn đi đây đi đó một chút, người nhà cháu đều biết ạ."

Bà Đoàn không hiểu: "Ồ, ra vậy, nhưng mà làng của bà cũng chẳng có gì hay ho để chơi cả!"

Tô Nguyên Dữu nhìn bát mì nóng hổi có cả trứng ốp la trên đó: "Từ nhỏ cháu đã thích đi thám hiểm trong núi, cháu nghe nói làng Đoàn Gia có địa thế tựa lưng vào núi lớn nên muốn đến xem thử."

Sắc mặt bà Đoàn bỗng nhiên biến đổi, vội vàng nói: "Cô bé, không thể đi vào đó đâu!"

Tô Nguyên Dữu khẽ nhướn mày: "Sao ạ, tại sao lại không thể đi vào?"

Bà Đoàn đóng chặt cửa sổ, hạ giọng nói: "Một tháng trước có người nghe thấy tiếng sói tru từ trong núi truyền ra."

"Sói?" Tô Nguyên Dữu hỏi: "Không báo cảnh sát sao ạ?"

Bà Đoàn thở dài: "Chắc chắn là đã báo rồi, nhưng cảnh sát tìm kiếm trên núi cả tháng trời cũng không thấy gì."

"Cháu là con gái, một mình thì đừng vào núi, nguy hiểm lắm."

Tô Nguyên Dữu sờ cằm, gật đầu: "Cháu biết rồi, cảm ơn bà Đoàn."

Cô nhanh chóng ăn xong bát mì, rửa sạch bát đũa, để lại một tờ giấy rồi dắt xe điện đã được sạc đầy, nhân lúc trời tối mà rời khỏi nhà.

Kệ nó có sói hay không, cô muốn tu luyện thì phải tìm nơi linh khí dâỳ đặc.

Ngoài núi sâu linh khí dầy đặc ra, không còn nơi nào khác, thành phố thì toàn khói bụi.

Linh khí trong núi sâu dày đặc hơn trong thành phố rất nhiều, ngay đêm đầu tiên Tô Nguyên Dữu đã cảm nhận được xung quanh có rất nhiều điểm sáng lấp lánh đủ màu sắc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc