Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hải Thị là thành phố xa hoa bậc nhất của Hoa Quốc, nhưng cũng chia thành khu người nghèo và khu người giàu.
Nhìn cảnh vật bên ngoài, Tô Nguyên Dữu lên tiếng: “Anh cả, dừng xe ở đây là được rồi.”
Tô Mục Cẩm ngồi ở ghế phụ, nghe vậy liền phất tay, bảo tài xế dừng xe, sau đó quay đầu lại nhìn Tô Nguyên Dữu: “Sao vậy, còn chưa tới mà?”
Tô Nguyên Dữu mở cửa xe, ném xuống một câu: “Em có việc ở đây, hai người về trước đi, không cần đợi em, lát nữa em tự bắt xe về.”
Nhìn bóng dáng cô nhanh chóng chạy xa, Tô Mục Cẩm khẽ nhíu mày: “Chúng ta đi thôi.”
Xem ra vị tiểu thư ruột thịt vừa được tìm về của Tô Gia bọn họ, trên người có rất nhiều bí mật, cũng không tin tưởng bọn họ.
Tô Nguyên Dữu quay đầu lại, nhìn chiếc Maybach màu đen dần dần biến mất khỏi tầm mắt, khóe miệng cô khẽ nhếch lên.
Nhà thuê của nguyên chủ đã hết hạn hợp đồng, cô cũng không có gì để lấy, chiếc điện thoại hay bị đơ duy nhất của nguyên chủ vẫn còn trong túi cô, chẳng qua chỉ là kiếm cớ ra ngoài mà thôi.
Tiện tay đập nát chiếc điện thoại cũ của nguyên chủ, sau đó ném vào thùng rác.
Trên đường có rất nhiều người đi đường, có người tiến lên ngăn cản, nhưng người đàn ông lại giống như phát điên mà công kích bừa bãi, sức lực của hắn ta cũng rất lớn, chém bị thương cánh tay của một người đàn ông trung niên.
Thấy vậy, những người đi đường ban đầu định tiến lên giúp đỡ đều không dám nhích tới.
Người phụ nữ trang điểm tinh xảo, ăn mặc cũng rất sang trọng, chỉ là lúc này tóc cô ta đang bị người đàn ông nắm chặt, lưỡi dao kề sát cổ, chỉ cần hơi dùng sức một chút là có thể cắt đứt cổ cô ta.
Người đàn ông hung dữ trừng mắt nhìn cô ta: "Tại sao cô lại chia tay với tôi, cô muốn gì tôi đều cho cô, tại sao cô lại chia tay với tôi!"
Người phụ nữ khóc như hoa lê đẫm mưa: "Hu hu hu hu anh là ai vậy, tôi không quen biết anh, tha cho tôi đi, tôi có tiền, anh muốn bao nhiêu tôi cũng đưa."
Người đàn ông gầm lên: "Đừng lừa tôi nữa, tôi sẽ không tin cô nữa."
Giây tiếp theo sắc mặt bỗng trở nên dịu dàng: "Uyển Uyển, em đã nói rồi, sẽ mãi mãi ở bên anh, chỉ cần anh nhẹ nhàng dùng sức, cứa cái dao này một chút, em sẽ mãi mãi ở bên anh."
Người phụ nữ sợ hãi rùng mình: "Tôi thật sự không quen biết anh, anh nhận lầm người rồi, tôi cầu xin anh, anh thả tôi ra đi."
Người đàn ông cười, trong mắt tràn đầy điên cuồng: "Uyển Uyển, đừng giãy giụa nữa, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Tay cầm dao của người đàn ông hơi nhấc lên, thấy người phụ nữ sắp máu chảy đầy đất, một cốc trà sữa không biết từ đâu bay ra, đập thẳng vào mặt người đàn ông.
Người đàn ông nhất thời ngẩn người.
Tô Nguyên Dữu ăn xong miếng kem cuối cùng, thuận tay ném vào thùng rác bên cạnh, không lệch một ly.
Cô bước lên vài bước, một cước đá bay con dao trong tay người đàn ông, hung hăng túm tóc hắn ta, bạt tay hắn ta bốp bốp bốp bốp bốp mấy cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







