“Nhưng mà, bọn con không có bắt nạt nó, chỉ là đi cảnh cáo nó một chút thôi, dù sao con chỉ thừa nhận mỗi Giảo Giảo là em gái, nhìn bộ dạng nghèo hèn sợ sệt của nó là con thấy chướng mắt rồi.”
Tô Bạc Dương cau mày: “Hai đứa chắc chắn là không động vào người nó chứ?”
Tô Mục Trạc lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia chán ghét: “Nhìn nó một cái con còn thấy bẩn mắt, sao có thể động vào nó được, nhưng mà, nó lại dám dùng bàn tay bẩn thỉu của nó kéo tay con, con hất nó ra.”
Tô Mục Du cảm thấy có gì đó không đúng: “Cha mẹ, có chuyện gì vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Sắc mặt Tô Bạc Dương trở nên vô cùng khó coi, trừng mắt nhìn Tô Mục Trạc, đem chuyện hôm nay kể lại một lượt.
Tô Mục Trạc trợn to hai mắt: “Sao ông nội lại tốt với nó như vậy?”
Cậu ta lớn đến chừng này rồi mà chưa từng được ở trong nhà tổ của Tô gia một lần nào, ngay cả đến cũng rất ít, người có tư cách ở lại qua đêm trong nhà tổ của Tô gia có lẽ cũng chỉ có chú út mà thôi.
Bởi vì chú út là con trai út của ông nội, cho nên rất được ông nội yêu thương.
Tô Mục Du lại chú ý đến một điểm khác: “Cha, cha nói sức của Tô Nguyên Dữu rất mạnh sao?”
Tô Bạc Dương gật đầu, có thể một cước đá bay ông ta.
Ông ta đột nhiên nhớ đến khuôn mặt của Tô Nguyên Dữu, khựng lại một chút, ông ta phát hiện ra tại sao Tô lão gia tử lại đối xử tốt với Tô Nguyên Dữu như vậy, bởi vì dung mạo của cô rất giống mẹ.
Nghĩ đến người vợ đã khuất của mình, vẻ mặt Tô Bạc Dương mệt mỏi phẩy phẩy tay: “Bảy ngày nữa ông nội sẽ tổ chức yến tiệc cho Tô Nguyên Dữu, công khai thân phận của nó, cho dù hai đứa có ghét nó đến mấy thì cũng phải giả bộ cho cha.”
Tô Mục Trạc bĩu môi, giọng điệu đầy bất mãn: “Ông nội mà công khai thân phận của nó rồi thì Giảo Giảo phải làm sao?”
Vẻ mặt Lâm Văn Sơ đầy lo lắng: “Đúng vậy, Bạc Dương, đến lúc đó Giảo Giảo phải làm sao đây?”
Tô Nguyên Dữu cái đồ bạo lực kia, vĩnh viễn cũng đừng hòng hòa nhập vào được vòng tròn của bọn họ.
Trong mắt Tô Giảo Giảo ngưng tụ một sự oán độc sâu sắc, tràn đầy ác ý.
Tô Nguyên Dữu, cho dù đã bị tráo đổi rồi, vậy thì cứ tráo đổi cả đời đi, tại sao cô còn phải quay về, còn muốn cướp đi những thứ thuộc về cô ta!
Cha, mẹ, anh trai đều là của cô ta, đồ của cô ta, ai cũng đừng hòng cướp đi!
Lâm Văn Sơ xót xa xoa đầu cô ta: “Giảo Giảo, tạm thời con phải chịu ấm ức rồi, con yên tâm, con mãi mãi là con gái của mẹ, sau này, mẹ sẽ không để con phải chịu một chút ấm ức nào nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
