Tô Nguyên Dữu như có điều suy nghĩ gật đầu: "Ừm, ông nói đúng, giết người không phải là cách giải quyết duy nhất, nhưng không thể nghi ngờ, đây là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất.”
Tô lão gia tử: “...”
Xem ra phải nhanh chóng tìm người thân của Tô Giảo Giảo, đưa cô ta đi.
Tô Nguyên Dữu phì cười: "Haha, cháu chỉ nói đùa thôi, đừng coi là thật chứ, cháu chỉ là một cô gái 17 tuổi yếu đuối không thể tự lo cho bản thân, làm sao có thể giết người được.”
Tô lão gia tử cũng cười theo, bắt đầu chuyển chủ đề: "17 tuổi, cũng là học cấp ba rồi nhỉ, Trường Trung học Kim Nam là trường cấp ba tốt nhất Hải Thị, Dữu Dữu, hay là chuyển trường cho con đến Trường Trung học Kim Nam nhé?”
Tô Nguyên Dữu thờ ơ gật đầu: "Cũng được.”
Kiếp trước đã chơi bời đủ thứ, thật sự chưa từng đến trường học hành tử tế.
Vừa hay nam nữ chính đều học ở trường này, giết chết họ ngay thì còn gì là thú vị nữa.
Nếu Tô Giảo Giảo thật sự là nữ chính dịu dàng lương thiện như trong sách thì thôi, nhưng cô đã sống mấy trăm năm, cho dù Tô Giảo Giảo có giấu giếm kỹ đến đâu thì cô cũng có thể nhìn thấu cô ta là loại người gì.
Nghĩ kỹ lại, nữ chính trong sách bị bắt nạt, Tô Giảo Giảo chẳng lẽ không biết sao?
Không, chắc chắn cô ta biết.
Rất nhiều chuyện chắc chắn sẽ không giấu được khi suy xét kỹ lưỡng.
Có lẽ trong chuyện này còn có sự thêm dầu vào lửa của cô ta.
Bề ngoài tỏ vẻ ngây thơ vô tội, nhưng trong lòng lại hận không thể cho nữ chính - là tiểu thư thật sự kia - chết đi.
Loại người như vậy mà cũng có thể trở thành nữ chính sao?
E rằng đều là nhờ vầng hào quang của nhân vật chính phải không?
Hay là nói là khí vận?
Bất kể là tu tiên hay tu ma thì đều coi trọng khí vận, nếu Tô Giảo Giảo thật sự là người có đại khí vận.
Chậc, vậy thì cô càng thêm phần phấn khích rồi.
Thật muốn được nhìn thấy vẻ mặt của Tô Giảo Giảo lúc từ trên cao ngã xuống vực sâu sẽ ra sao.
Tiếp đó, một đường không nói chuyện, rất nhanh đã đến Quán Lan Sơn Trang.
Diện tích nhà tổ của Tô gia rất lớn, lớn đến mức nào, gần bằng với vương phủ của một vị vương gia thời cổ đại.
Những người giúp việc nhìn thấy trang phục của Tô Nguyên Dữu, cũng không lộ ra thần sắc gì kỳ quái, đều tự mình làm việc của mình.
Có lẽ cũng là vì mê tín, cho nên tầng bốn không có phòng.
Tô Nguyên Dữu tùy ý chọn một căn phòng: "Cảm ơn ông."
Tô lão gia tử nhìn cô, ngần ngừ: "Dữu Dữu, cháu không muốn gọi ông một tiếng ông nội sao?"
Tô Nguyên Dữu sững người, sau đó mỉm cười lên tiếng: "Ông nội."
"Ây!"
Tô lão gia tử vô cùng phấn khích đáp lại một tiếng, tuy rằng không biết đứa cháu gái này đã xảy ra chuyện gì, trên người sát khí rất nặng, nhưng có thể gọi ông ta một tiếng ông nội, chứng tỏ cô đã nhận ông ta.
Trên đường đi Tô Mục Cẩm đã gửi tin nhắn, bảo trợ lý của mình đến trung tâm thương mại mua rất nhiều quần áo nữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)